g đế khẽ giật vạt áo của tôi, ghé tai thầm thì: “Này, chăm sóc mẹ cẩn thận nhé!”
Chứ sao, còn cần ông nói nữa à.
Bây giờ là 4 giờ 10 phút chiều. Hôm nay là ngày cuối cùng của đợt hóa trị liệu bảy ngày đầu tiên.
Mẹ bắt đầu kém ăn, nhưng vẫn rất cố gắng ăn chút gì đó, ăn ít nhưng nhiều lần, theo ý thích của mẹ. Mũi có vết thương phải chú ý tránh nhiễm trùng, ống truyền ở tay trái có dấu hiệu rỉ máu, chút nữa y tá đến thay thuốc, thỉnh thoảng lâm vào trạng thái sắp lên cơn sốt, túi chườm đá đã thay hai lần. Vừa xách nửa xô nước lau người giúp mẹ.
Mẹ bảo tôi kéo rèm cửa sổ ra, để ánh sáng tự nhiên chiếu vào phòng, thêm sinh khí.
Tôi cho mẹ xem tấm thiệp động viên của Mặc Mạch, một người bạn trên mạng sau buổi nói chuyện ở đại học Sư phạm, và kể cho mẹ nghe có người muốn phát quả cầu ánh sáng năng lượng để chữa cho mẹ ở cự ly gần, cũng khuyên mẹ sau này hãy tập khí công, trường sinh công v.v… Dĩ nhiên cũng kể cho mẹ nghe chuyện trao giải tối hôm qua và lời phát biểu của tôi, vừa lúc Xuân Tử, một trong các giám khảo gọi điện thoại nói chuyện, bèn kể cho mẹ nghe nội dung đại khái quá trình thảo luận của giám khảo.
Mặc dù tôi rất giỏi, nhưng có lẽ vẫn do tôi từ bụng mẹ mà ra, mẹ tự hào nhất là đã nuông chiều đến mức làm hỏng ba tôi và bà nội tôi.
Bà nội đã rất nhiều năm không thực sự nấu món gì. Mẹ ốm nằm viện, bà nội xung phong vào bếp nội trợ, khiến mọi người thấp thỏm lo lắng.
Sáng nay lúc tôi đánh răng, thấy bà nội đang đổ một âu cơm vào nồi hâm nóng, rồi lặng yên đứng nhìn chúng cháy khét. Tôi gắng bình tĩnh tiếp tục đánh răng, bà nội cũng bình chân như vại, nghiên cứu quá trình diệt vong của chỗ cơm, như một chuyên gia khảo cổ.
Bà nội thật đáng nể. Mấy hôm trước tôi còn được ăn rau xào nhãn hiệu bà nội, đó là một khối dính dính không thể gọi tên, màu xanh lục, sinh thời nhất định là một cây rau xanh tốt, giờ nó nằm trong đĩa, một cục xanh xanh vừa đặc vừa dính, vẫn may mắn hơn nhiều so với thằng út hôm qua phải xơi canh củ cải cứng ngắc.
Mẹ thấy tôi cười, hỏi tại sao.
“Con đang viết về chuyện bà nội bị mẹ cưng chiều quá mức, nấu nướng lung tung.” Tôi trả lời.
Mẹ mỉm cười.
“Thế thì con phải viết thêm một đoạn, kể bà nội bình thường ngồi ăn hay dạy mẹ nấu món này thế nào, món kia nấu sai cách ra sao…” Mẹ nói một lúc cũng bật cười.
Đúng vậy, từ ngày thứ hai mẹ gả về nhà chồng, nhà bếp đã được giao cho mẹ.
Bà nội tuy tốt tính, nhưng là người thế hệ trước, vẫn dùng phương thức xét nét để duy trì quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Mấy năm gần đây, bà nội cùng toàn thể người già ở Đài Loan trở thành khán giả trung thành của các chương trình “Thân thích thì không so đo”, “Rồng bay trên trời”, “Dâu trưởng”, “Không hết yêu”, “Tình khó quên” của đài truyền hình Formosa. Trở thành đệ tử của Uông Bổn Hồ, vui vẻ đi thăm thú khắp các nhà họ hàng.
Mẹ ngã bệnh, vừa khéo được nghỉ ngơi sau bao năm vất vả, còn bà nội thì ra sức tìm kiếm những thứ ăn được trong nhà, chỉ mong tranh thủ thanh toán hết trước khi thực phẩm quá hạn sử dụng. Tối, thằng út đem cơm đến, kể rằng bà nội rán một lúc mấy chục cái bánh gạo cho mọi người ăn, khiến anh cả nổi cáu, bảo là không ai ăn như thế cả. Bà nội thanh minh: “Không phải bà tranh thủ ăn trước khi hết hạn sử dụng, mà là bà thích món này lắm.” Anh cả càng giận, nói rằng có thích ăn thì cũng không thể ăn thế này được. Vừa nghĩ tới phiên mình về nhà nghỉ, phải đối mặt với đám bánh gạo cao như núi, tôi đã muốn nản.
Ngoài bánh gạo, bà nội còn rán lạp xưởng tới mức cứng quắt như sắt thép, mà vẫn được coi là thực phẩm. Câu chuyện nhỏ ý nghĩa lớn này cho ta thấy, chỉ cần ta muốn, thì mỗi cái lạp xưởng đều có thể biến thành một cái lạp xưởng… rất cứng.
Nguồn ebooks:
Thời gian này, mặc dù quyết tâm chăm sóc mọi người của bà nội khiến ai nấy cảm động, nhưng mẹ đang bệnh, phải dựa vào sự chăm sóc của những người có sức khỏe trong nhà. A Di Đà Phật.
“Ba ơi, đồ ăn bà làm không đủ chất dinh dưỡng cho lắm, đa số là tinh bột, chỉ có calo thôi. Con đề nghị mỗi ngày ít nhất một lần ăn ngoài để bổ sung dinh dưỡng.” Tôi nói với ba như vậy.
“Đúng đấy.” Ba nói, vừa nhập thông tin đơn thuốc vào máy tính.
“Thế thì con lên nhà nói với bà ý kiến này.” Tôi nói rồi định đứng lên.
“Ba nghĩ hay bắt đầu luôn từ bữa này đi.” Ba thở dài, như có điều suy nghĩ.
Nghĩ đến hình ảnh sáng nay bà nội và những hạt cơm cháy khét đối đầu với nhau, tôi cắn một miếng bánh bao nhân rau vừa lấy trong tủ lạnh ra hấp lại, hào hứng chuồn ra khỏi nhà, thẳng tiến bệnh viện.
Rốt cuộc ai đã ăn nồi cơm cháy bí ẩn ấy, cứ để cho Conan làm rõ.
10 giờ sáng, lượng thuốc còn 206. Mẹ vẫn ăn kém. Bữa sáng ăn không hết một cái bánh bao không nhân chấm cháo bột gạo.
Bác sĩ Vương vừa đến lúc nãy, dặn chuẩn bị buổi chiều chuyển giường vào khu cách ly. Y tá giảng giải cần kiểm soát chặt chẽ hơn sau khi cách ly, chẳng hạn