Ring ring
Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327670

Bình chọn: 8.5.00/10/767 lượt.

trong
đầu như có tiếng nổ, mặt thoắt đỏ bừng, như thể đã làm chuyện gì khuất
tất và bị bắt quả tang, cười bẽn lẽn với cha mẹ: “Cha, mẹ, sao cha mẹ
lại đến đây?”

“Không đến thì làm sao mà nhìn thấy có chàng trai đưa con về.” Bà An
cười, đùa: “Nếu không nghĩ đến việc con xấu hổ thì vừa rồi cha mẹ đã
định bước ra, mời cậu ấy vào nhà con rồi.”

Khóe môi An Hạ Dao khẽ giật, may mà cha mẹ cô vẫn còn nghĩ được như
vậy, chứ nếu không mà chạy ra kéo Diệp Trí Viễn vào thì đúng là cô chỉ
còn nước chui xuống đất: “Mẹ, chỉ là một người bạn bình thường, tiện
đường đưa con về thôi mà.”

“Bạn bình thường? Tên là gì vậy? làm nghề gì?” bà An tò mò nhìn An Hạ Dao.

“Mẹ, thì là một người bạn bình thường, mẹ đừng hỏi nữa.” An Hạ Dao
chìa bàn tay, nói với vẻ hết cách, “Mẹ đừng có cứ nhìn thấy một chàng
trai là lập tức nhìn với ánh mắt của mẹ vợ nhìn con rể như vậy được
không?”

“Con tưởng là mẹ muốn như thế lắm à? Cũng chỉ là vì mẹ lo cho con
không lấy được chồng.” Bà An nói đến đây, giọng bắt đầu trở nên ấm ức,
“Dao Dao, con cũng không còn ít tuổi đâu, nếu con cứ tiếp tục sống một
mình như vậy, sẽ trở thành phụ nữ lớn tuổi mất thôi!”

27 tuổi hình như so với phụ nữ lớn tuổi vẫn còn một khoảng cách? Nhìn vẻ mặt thất vọng của mẹ, cô đành nén lòng, dỗ dành bà: “Mẹ, mẹ cũng
biết đấy, trong chuyện tìm bạn trai thì duyên phận rất quan trọng, có lẽ bây giờ con vẫn chưa gặp được duyên…”

“Là duyên không đến thật hay là con cứ kén cá chọn canh?” Bà An nhìn
An Hạ Dao với vẻ nghiêm túc, “Như chàng trai vừa rồi ấy, mẹ thấy cũng
rất được.”

“Mẹ, con đã nói rồi, chỉ là bạn bình thường thôi, hơn nữa, người ta
có bạn gái rồi, mẹ đừng nói linh tinh nữa, được không?” An Hạ Dao giải
thích bừa để bà An yên lòng.

“Có bạn gái rồi à?” bà An bán tín bán nghi.

“Vâng, vâng. Vì thế, mẹ đừng có nghĩ linh tinh.” An Hạ Dao gật đầu
một cch kiên định, tiếp đó nói với vẻ tội nghiệp: “Chắc mẹ không muốn để con làm cái việc đòi hỏi trình độ cao như là đào chân tường đấy chứ?”

“Không cần đâu.” Bà An vội lắc đầu, sau khi thở đài một cái nói với
vẻ nặng nề: “Dao Dao, rút cuộc là đến khi nào thì con mới có thể đưa một người bạn trai về để cho cha mẹ gặp mặt? Mẹ buồn đến mức bạc cả đầu rồi đây này.”

“Chuyện này, không thể cuống là được, con sẽ cố gắng.” An Hạ Dao gật
đầu cho qua, nhìn mái tóc mới được nhuộm đen bóng, mượt mà tới mức có
thể quay quảng cáo được của mẹ, trong lòng không khỏi thấy xót xa…

Vừa tiễn cha mẹ về xong thì Diệp Trí Viễn gọi điện đến, “A lô!”

“An Hạ Dao, mẹ anh bảo cuối tuần này đưa em về ăn cơm, em thấy thế
nào?” Giọng nói dịu dàng của Diệp Trí Viễn vang lên trong điện thoại,
mang vẻ đã quyết định, không cho phép từ chối.

“An Hạ Dao, em từ chối anh cũng không sao, nhưng đừng từ chối mẹ của
anh!” Diệp Trí Viễn cười, “Khả năng gây sốc của mẹ anh rất mạnh đấy!”

“Khả năng gây sốc của mẹ anh mạnh không có liên quan gì đến tôi!” An
Hạ Dao kiên quyết từ chối: “Tôi không có thời gian là không có thời
gian.”

“Thôi được, An Hạ Dao, em hãy tự gánh lấy hậu quả nhé!” Diệp Trí Viễn nói xong, cười và tắt điện thoại.

An Hạ Dao bàng hoàng nghe tiếng tuýt tuýt, tiện tay để bừa chiếc điện thoại xuống một chỗ, uy vũ không thể khuất phục, cô không sợ sự uy hiếp của Diệp Trí Viễn!

Cuối tuần, dù ở lỳ trong nhà cũng kiên quyết không thỏa hiệp, quyết
không có bất cứ quan hệ thân mật không rõ ràng nào với Diệp Trí Viễn.



Thoắt một cái đã đến cuối tuần, Diệp Trí Viễn không gọi điện đến quấy rầy An Hạ Dao nữa, còn bà An thì lại cuống quýt gọi điện để triệu An Hạ Dao về, nói rằng có người đến tìm!

An Hạ Dao thấp thỏm về nhà với thời gian nhanh nhất, mở cửa ra, nhìn
thấy bà Diệp đang ngồi ở ghế với một nụ cười và vẻ mặt hiền hòa, đầu óc
cô chợt trở nên trống rỗng, “Cháu chào cô!”

“Dao Dao đã về rồi đấy à?” bà Diệp đáp với vẻ thân thiết.

An Hạ Dao dường như đã hiểu ra, Diệp Trí Viễn đã nói, khả năng gây
sốc của mẹ anh ta rất mạnh, nhưng, ai có thể cho cô biết, bà Diệp làm
thế nào mà biết được địa chỉ nhà mình? Hơn nữa, bà ấy đột nhiên đến đây
là có việc gì?

Ông bà An nói chuyện với bà Diệp với vẻ nhã nhặn, lịch sự, khi nhìn
thấy An Hạ Dao về, bèn đưa mắt nhìn nhau, định nói gì nhưng lại thôi.

Bà Diệp vẫy tay gọi An Hạ Dao với vẻ thân mật: “Dao Dao, lại đây, ngồi xuống bên cạnh cô!”

An Hạ Dao bước tới với vẻ nghi hoặc: “Cô Diệp, sao cô lại đên đây?”

“Cháu thật là, chẳng phải cô đã bảo A Viễn đưa cháu về nhà ăn cơm sao?

Nhưng cháu không có thời gian, vì thế cô mang chút đồ đến thăm cháu.” Bà Diệp nhìn An Hạ Dao với vẻ mặt hiền từ, dịu dàng, “Cháu nhìn xem,
đây là huyết yến, a Dao, cô mang đến để cho cháu tẩm bổ.”

Ông bà An đều không khỏi lấy làm lạ, nhưng vì trước mặt bà Diệp nên
không tiện hỏi, mà chỉ gượng cười theo, quay sang đưa mắt nhìn An Hạ
Dao.

Nhìn vào mắt cha mẹ, An Hạ Dao biết là cả hai ông bà đều muốn