hứ.
Khả Hân (lỡ lời) : Ko phải anh cũng yêu Mỹ Ngọc sao?
Ken (đứng hình) : Sao cô biết, cô điều tra tôi sao?
Khả Hân : Tôi..tôi chỉ là tình cờ biết thôi, anh trả lời câu hỏi của tôi trước đã, có phải anh cũng xem tôi là Mỹ Ngọc ko?
Quốc Minh : Ko có, tôi từ đầu đên giờ chưa từng xem cô là Mỹ Ngọc, từ lúc Mỹ Ngọc từ chối tôi nhận lời Tuấn Phong thì tôi đã kết thúc tình cảm của mình, cho nên cô có xuất hiện hay ko thì cũng ko việc gì cả.
- Khả Hân chưa kịp nói lời nào thì có 3 người bước vào tiếp đó có thêm 3 người nữa họ khống chế Khả Hân, ánh mắt tên đi đầu nghênh mặt nhìn Quốc Minh.
Huy : Chào siêu sao bóng rổ, đang tâm tình với bạn gái sao?
Quốc Minh : Cậu tìm tôi có chuyện gì ko? Có gì thì chúng ta nói chuyện là được rồi, mấy người buông cổ ra đi.
Hoàng : Cũng ko muốn gì, chỉ muốn so tài với anh thôi, nghe nói anh cũng đăng ký tham gia giải đấu quốc gia phải ko?
Quốc Minh : Chuyện đó thì sao?
Vương : Chúng ta cùng nhau chơi bóng rổ nếu cậu thắng thì tôi trả lại bạn gái cho anh còn nếu ko thì (lại gần Khả Hân) cô gái xinh đẹp này phải đi chơi với tụi này.
Khả Hân (tức giận) : Tránh ra.
Quốc Minh : Đừng có động tay động chân như zậy?
Huy : Sao có đồng ý hay ko?
Quốc Minh : Cách chơi như thế nào.
Hoàng : 1 chọi 5
Khả Hân : 1 chọi 5 các người hiếp người quá đáng zậy sao, một mình Quốc Minh thì làm sao đấu lại 5 người chứ.
Vương : Cô lo cho cậu ta sẽ ko thắng sao, cô ko có lòng tin với anh ta zậy sao?
Khả Hân : Nhưng như zậy là ko công bằng.
Hoàng : Zậy đi, nếu cậu ném vào 1 trái thì thắng chúng tôi thì 3 trái, như zậy thì công bằng rồi chứ.
Quốc Minh (cắt lời Khả Hân khi cô định nói) : Được, nếu tôi thắng thì các người phải buông cô ấy ra.
Vương : Được, quyết định vậy đi (gọi tên đang giữ Khả Hân) Khang , nhớ đừng làm mất một sợi tóc của người đẹp nếu ko Quốc Minh sẽ rất đau lòng.
-Trận đấu bắt đầu Quốc Minh đã giành được thế thượng phong nhưng khi anh định ném trái bóng vào rổ thì bị một người chơi xấu thúc trỏ vào bụng anh làm anh khụy xuống Huy nhân dịp đó dành được trái banh và ném vào rổ.
Khả Hân (lo lắng) : Sao Hỏa anh có sao ko? Tại sao các người ko giữ lời hứa các người sợ thua nên chơi xấu sao?
Hoàng : Con mắt nào của cô thấy tụi này chơi xấu.
Khả Hân : Các người
Quốc Minh (ôm bụng đứng dậy vẫn chưa hết đau) : Tôi ko sao, cô đừng lo quá. Tiếp tục đi.
Huy : Chúng tôi đã vào 1 trái rồi đó.
-Lần thứ hai Quốc Minh lại bị chơi xấu bị một lúc cả hai người làm anh ko thể đứng dậy nỗi.
Khả Hân (khóc) : Quốc Minh à, thôi bỏ đi anh đừng đấu nữa nếu ko anh sẽ bị họ đánh chết đó.
Quốc Minh (cố gắng đứng dậy) : Tôi…tôi..ko sao thật mà..
Vương : Còn một trái nữa đó, nếu trái này chúng tôi lại vào thì cô ấy phải đi chơi với tụi này đó.
Quốc Minh : Chưa kết thúc trận đấu thì chưa biết ai thắng ai bại đâu.
Huy : Quả nhiên là có khí khái, định làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Để xem cậu làm được gì? Tiếp tục.
-Lần này Quốc Minh cầm thật chặt quả bóng trên tay rồi anh nhìn Khả Hân một cái, tiến thẳng đến cái rổ, anh mặc kệ mấy người kia chơi xấu thế nào vẫn ném trái banh vào rổ. Trái banh tưng ngoài vành rổ làm mọi người đều nhìn chăm chú vào trái banh rốt cuộc thì trái banh cũng lọt vào rổ. Bọn người đó nhìn nhau .
Huy (ra hiệu Khang buông Khả Hân ra) : Tụi này cũng là người giữ lời hứa, nếu trái banh đã vào rổ chúng tôi cũng trả người cho cậu. Về thôi.
Khả Hân (đỡ Quốc Minh lên) : Anh ko sao chứ, còn đứng nỗi ko?
Quốc Minh : Ko sao, tôi ko sao đâu.
Khả Hân (lấy tay lau máu ở khóe miệng Quốc Minh) : Anh chảy máu như zậy mà nói ko sao chứ. Tại sao anh lại ngốc như zậy chứ, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao ?
Quốc Minh (nhìn thẳng vào mắt Khả Hân) : Zậy nếu cô xảy ra chuyện gì thì sao (tự nhiên nhỏ và ấm) lúc đó tôi sẽ rất khó chịu. Tôi ko muốn cô xảy ra chuyện gì?
-Cô chưa bao giờ nghĩ những lời này sẽ nói ra từ miệng của Quốc Minh nhưng như zậy cũng làm cho cô có một chút cảm giác. Cô dìu anh về gần đến nhà thì anh khụy xuống.
Khả Hân (đưa tay đỡ) : Cẩn thận.
-Vô tình cô và anh hôn nhau mọi chuyện xảy ra rất nhanh. Khoảng cách của hai người rất gần.
Quốc Minh : Tóc vàng, ở khoảng cách gần như zậy nhìn cô đúng là rất đẹp (tiến tới gần để hôn lần nữa)
Ngọc Trang (nhìn chăm chú) : Hai người đang làm gì zậy?
-Cả Quốc Minh và Khả Hân đều giật mình.
Khả Hân (bối rối) : À, anh ta bị thương tôi đỡ anh ta về nhà thôi.
Ngọc Trang : Nhưng lúc nãy tôi thấy hai người…(chỉ tay là là)
Quốc Minh (mặt đỏ như gấc) : Ko phải, lúc nãy là anh bị té cô ấy đỡ anh thôi, rồi..
Ngọc Trang (cười gian) : Được rồi, được rồi em hiểu mà, anh ko cần phải giải thích đâu, sao có cần em dìu phụ hay ko?
-Nói rồi Ngọc T