Một Trăm Ngày

Một Trăm Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324505

Bình chọn: 9.00/10/450 lượt.

rang mỉm cười như nhìn thấu mọi chuyện.

Dì Huệ (đưa hũ thuốc cho Ngọc Trang) : Cô Ngọc Trang thuốc có đây rồi ạ.

Ngọc Trang : Cám ơn chị. Anh làm gì mà để bị thương dữ zậy?

Khả Hân (nhanh nhảu) : Tất cả cũng tại đám người lúc nãy, đúng là quá đáng 6 người ăn hiếp 1 người

Ngọc Trang : Anh đánh nhau với người ta hả?

Quốc Minh (cười) : ko phải chỉ là thi đấu bóng rổ thôi, do ko cẩn thận nên mới bị thương.

Khả Hân (bất bình) : Nhưng rõ ràng là họ chơi xấu mà.

Quốc Minh : Đó là chuyện bình thường thôi, tất cả cũng giống như tiểu xảo zậy, họ chỉ muốn chiến thắng thôi.

Ngọc Trang : Khả Hân cô băng bó cho Quốc Minh đi, tôi nghe điện thoại một lát (đi nghe điện thoại)

Quốc Minh (thấy Khả Hân băn khoăn) : Cô ko biết làm thì nói đi, chứ đừng sợ xấu mặt rồi làm đại nha.

Khả Hân (như bị khiêu khích) : Ai nói là tôi ko biết (kéo tay Quốc Minh) đưa đây.

Quốc Minh (nhăn mặt) : Bây giờ tôi là bệnh nhân cô làm ơn nhẹ nhàng một chút được ko?

Khả Hân : Biết rồi.

- Khả Hân tỏ ra như một y tá chính hiệu, nhưng khi băng xong thì..

Ngọc Trang (nghe điện thoại xong quay lại) : Cô đang gói bánh tét hả? (ngạc nhiên cực độ)

Quốc Minh (đưa tay bị bó như giò heo lên) : Ko phải tôi đã nói với cô nếu cô ko biết làm thì đừng làm ẩu, cô xem tay tôi bây giờ thành cái gì đây?

Khả Hân (để hai tay lên môi tỏ vẻ ngây thơ) : Tôi…xin..lỗi đây là lần đầu tiên tôi băng bó cho người ta, tuy hơi xấu một chút nhưng cầm máu là được rồi.

Tuấn Phong (vừa về tới, ngạc nhiên) : Quốc Minh, còn lâu lắm mới tới lễ hội Hallowen cậu cần gì phải hóa trang sớm như zậy chứ?

Ngọc Trang : Tác phẩm của Khả Hân đó.

Khả Hân (thấy Quốc Minh nhìn mình) : Tự nhiên tôi nhớ có chuyện cần làm. Tôi..về trước (vọt lẹ).

Tuấn Phong (chào xả giao) : Mình lên lầu trước.

Quốc Minh : Anh ta làm sao zậy.

Ngọc Trang (ko nhịn được cười khi thấy cánh tay giò heo của Quốc Minh) : Để em băng lại cho anh.

- Ngọc Trang kể lại mọi chuyện cho Quốc Minh nghe, sau khi băng lại vết thương Quốc Minh lên lầu tìm Tuấn Phong

Tuấn Phong : Vào đi, à Quốc Minh có chuyện gì sao?

Quốc Minh (kéo ghế ngồi) : Mình có chuyện này muốn hỏi cậu.

Tuấn Phong (hai tay đan vào nhau để lên bàn) : Có chuyện gì thì nói đi (cười)

Quốc Minh : Cậu có yêu Khả Hân ko?

Tuấn Phong (ngỡ ngàng) : Tại sao cậu lại hỏi zậy?

Quốc Minh (nhìn thẳng vào mắt Tuấn Phong) : Bởi vì mình yêu cô ấy. Nên mình muốn biết cậu có yêu cổ hay ko

P/s Câu nói của Quốc Minh làm Tuấn Phong chạnh lòng, liệu anh sẽ trả lời thế nào, làm sao khi Huỳnh Thiên và Quốc Minh cùng yêu chung một người. Chương 8 Thật lòng yêu em



-Phòng của Tuấn Phong

Quốc Minh : Bởi vì mình yêu Khả Hân.

Tuấn Phong (cười trừ) : Chuyện đó thì liên quan gì đến mình, cậu ko cần phải nói cho mình biết.

Quốc Minh : Chúng ta là bạn thân bao nhiêu năm rồi, mình còn ko hiểu cậu sao. Mình biết cậu rất yêu Mỹ Ngọc đến bây giờ cậu vẫn chưa quên được cô ấy. Mình ko phải kêu cậu triệt để quên Mỹ Ngọc nhưng Tuấn Phong cậu phải làm rõ quá khứ là quá khứ cậu ko thể cứ sống mãi trong ký ức đó được.

Tuấn Phong : Zậy nếu mình cũng yêu Khả Hân thì sao (nhìn thẳng vào mắt Quốc Minh giọng nghiêm túc)

Quốc Minh : Nếu như zậy thì mình sẽ chúc mừng cậu, chúc mừng vì cậu ko còn phải nhốt mình trong ký ức đau khổ về Mỹ Ngọc nhưng mình ko phải vì thế mà từ bỏ Khả Hân, mình đã từng để hạnh phúc vuột mất một lần nhất định lần này sẽ ko để mất.

Tuấn Phong : Cậu đã từng yêu Mỹ Ngọc.

Quốc Minh : Đó là chuyện của quá khứ, nếu cậu thực sự yêu Khả Hân mình sẵn sàng cạnh tranh công bằng với cậu còn nếu cậu chỉ coi cổ như cái bóng của Mỹ Ngọc thì mình nói cho cậu biết mình sẽ ko để cậu làm tổn thương cô ấy đâu.

-Cuộc nói chuyện trở nên căng thẳng. Ngọc Trang ở ngoài nghe được cô liền gõ cửa bước vào để giảm bớt căng thẳng.

Ngọc Trang : Em đem trái cây cho hai người nè, đang nói chuyện gì mà nhìn anh Quốc Minh và anh Tuấn Phong căng thẳng quá zậy?

Quốc Minh (cười) : Cũng ko có gì, anh về phòng trước đây.

Ngọc Trang (đợi Quốc Minh đi khỏi) : Anh và anh Quốc Minh cãi nhau sao?

Tuấn Phong : Ko có, anh và Quốc Minh chỉ bàn công việc thôi.

Ngọc Trang : Nếu ko có gì em ra ngoài trước, anh cũng đừng thức khuya quá.

-Tuấn Phong chỉ gật đầu cười lấy lệ. Sáng hôm sau Huỳnh Thiên đã bấm chuông inh ỏi.

Khánh Kỳ : Nghe rồi, nghe rồi, tới liền (mở cửa) anh làm gì tới sớm zậy?

Huỳnh Thiên : Tôi tới tìm Tóc Vàng.

Khả Hân (đầu tóc bù xù do mới ngủ dậy, vừa ngáp vừa gãi đầu) : Sáng sớm mà ai tìm tôi zậy (nhìn thấy Huỳnh Thiên thì xấu hổ) anh tới đây làm gì (vuốt tóc cho ngay ngắn)

Huỳnh Thiên : Khó khăn lắm hôm nay anh mới không phải quay phim, nên định đưa em đi vận động chút mà.


Polly po-cket