t của Ken, cô thoáng hiểu ra mọi chuyện mà cúi đầu.
- Tại sao cô lại ở đây?
- Anh không nhớ gỉ sao, hôm qua anh mời tôi đi uống rượu.
- Tôi hỏi tại sao tôi và cô lại thành ra thế này?
- Chuyện này phải hỏi anh chứ.
- Tôi đã ngủ với cô sao?
Cô nhìn anh thoáng mỉm cười, sau đó quấn khăn lấy quân áo để trong balo mà đi vào trong nhà vệ sinh.
Ken ngồi im lặng phía ngoài mà suy nghĩ mọi chuyện, đầu óc hắn bây giờ mọi thứ đều là màu đen, quả thật không nhớ nổi chuyện gì. Nếu thật sự chuyện đó đã xảy ra, thì nên làm như thế nào với cô ta đây? hắn cũng đã mặc lại quần áo của mình. Thấy trên drap giường có vệt máu, đầu óc hắn lại tối sầm đi. Nét mặt tỏ ra lạnh lẽo.
Pi tắm xong đi ra ngoài nhìn Ken đã mặc quần áo chỉnh tề, đang ngồi im lặng một cách lạnh lùng, cô mỉm cười nói - Anh không phải lo lắng, đây sẽ là bí mật của chúng ta. Em không trách anh, là em tự nguyện.
- Tôi không hề lo lắng chuyện gì, được rồi xem như tôi đã ngủ với cô. Tôi sẽ bồi thường cho cô xứng đáng. - Anh mang một xấp tiền nhiều màu quăng lên giường rồi nhanh chóng rời đi.
Pi nhìn xấp tiền, miệng mỉm cười nhưng nước mắt đã rơi. Cô nhặt từng đồng tiền trên giường, đếm hết một lượt: ba mươi triệu tám trăm nghìn đồng . Cô nhìn vào gương tự cười bản thân mình rồi nói trong nước mắt.
- Xem ra mày cũng thật là đáng giá.
Cô dời bước ra khỏi khách.
Từ khi Rin chui vào xe của Minh Triết rồi nhận điện thoại của Pi thì mới biết mình từ hang hùm mà chui vào hang cọp. Cảm giác hối hận đang xen kẽ trong lòng, thà cứ thế mà đối mặt với Ken còn hơn ngồi với cái tên nguy hiểm này. Lỡ may anh ta lại cưỡng hôn cô thì sao, đầu cô suy nghĩ mông lung lo sợ thì điện thoại trong túi quần reo lên. Là mẹ của cô ở dưới quê gọi, cô chợt nhớ về người mẹ này cảm thấy mình thật vô ơn. Từ khi đến nhà họ Trinh cô chưa hề gọi về cho ba mẹ, tình hình sức khoẻ của em trai cô như thế nào. Cũng vì có quá nhiều thay đổi và mọi chuyện xảy ra khiến cô không thể suy nghĩ nhiều hơn.
Cô nhấc máy nghe.
- Vâng, con nghe mẹ!
- Rin à, con có khoẻ không?
- Con xin lỗi mẹ, mấy ngày qua có quá nhiều việc nên không gọi cho mẹ được, con vẫn tốt, ba mẹ vẫn khoẻ chứ, Tuấn Hà đã có tiến triển gì tốt hơn không ạ?
- BA mẹ vẫn khoẻ, em trai con đang làm thủ tục sang nước ngoài phẩu thuật. Ba mẹ ruột con nói kĩ thuật bên ấy rất tốt.
- Vâng, vậy mẹ sẽ sang cùng em chứ?
- Ba con sẽ đi với em con, mẹ phải ở nhà chăm lo mọi việc trong nhà. Con sống ở đó có quen không?
- Dạ, con ổn mà. - Rin nói mà khoé mắt đã cay.
- Em trai con nói muốn gặp con trước lúc khi đi sang nước ngoài, con có thể. - Giọng bà trùng xuống nghẹn lời.
- Mẹ, con sẽ về gặp em mà. Mẹ ơi, con nhớ mẹ, nhớ ba và cả Tuấn Hà.- Cô khóc nghẹn lời khi nghe giọng người mẹ hiền từ
- Rin, mẹ cũng rất nhớ con. - Giọng bà đan xen tiếng nấc.
- Con sẽ xin phép cha mẹ con sẽ về thăm ba mẹ, mẹ nhớ giữ gìn sức khoẻ nha mẹ. - Cô cũng nấc lên từng lời để căn dặn mẹ cô.
- Ừ, mẹ đợi con về.
MẸ cô tắt điện thoại. Cô ngồi trong xe Minh Trí khóc rống lên như không có ai bên cạnh.
- Nhị tiểu thư, cô đang ngồi trong xe tôi vậy nên tôi mong cô giữ yên tĩnh. - Minh Trí cảm thấy khó chịu khi phải nhìn cô khóc nhưng lại không biết cách dỗ ngọt cô
- Tôi…tôi xin lỗi. - Cô quên mất đang trong xe anh anh nên xấu hổ nói.
- Cô tại sao lại chạy trốn tên đó? - Minh Trí quan tâm hỏi.
- Tôi có nhất thiết phải trả lời anh. - Cô không nhìn anh mà trả lời.
- Tuỳ cô, bây giờ nhị tiểu thư muốn đi đâu?
- Tôi muốn về nhà? À không, anh dừng lại siêu thị phía trước. - Cô chỉ về phía siêu thị trước mặt.
- Cô muốn đi siêu thị sao?
- Đúng, tôi muốn mua một ít đồ.
Xe dừng trước cửa một siêu thị, cô cười nhìn Minh Trí nói: Thật cảm ơn anh, tôi đi trước, tạm biệt.
Cô vừa xuống xe, phía sau đã thấy Minh Trí bước xuống cùng. Cô ngạc nhiên nhìn anh, bây giờ mới để ý kỹ gương mặt anh ta. Gương mặt anh toát lên khí chất phong độ, đôi mắt sâu hổ phách làm thu hút tầm nhìn của mọi người.
- Tôi cũng cần mua một chút đồ, chúng ta có thể đi chung? - Anh mỉm cười nhìn cô mà nói.
- À, vậy chúng ta cùng vào? Nhưng có thể những thứ tôi muốn mua không cùng gian hàng với anh đâu? - Cô vừa đi vừa nói với anh.
- Cô muốn mua những thứ gì?
- À, tôi sẽ mua cho em trai tôi một chút đồ bổ, mua cho ba mẹ tôi vài bộ quần áo mới?- Cô nghĩ đến những người thân yêu của mình mà cảm thấy ấm áp, rồi cùng vẻ mặt tươi cười quay sang nhìn anh.
Anh lặng lẽ đi theo phía sau cô, cô hết chọn những thực phẩm bổ tim sau đó mua rất nhiều quần áo cho cha mẹ mình, lâu lâu lại quay sang hỏi ý kiến anh về những bộ đồ cô chọn. Anh không nói gì chỉ lặng lẽ gật đầu. Khi cô đã mua xong mọi thứ thì ngạc nhiên khi thấy anh ta chưa mua thứ gì.
- Anh muốn mua gì, sao vẫ