Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3219091

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

>
- Mau tìm Tố Uyên đến đây cho tôi. - Minh Trí lạnh lùng ra lệnh.

- Thiếu gia đã nhớ ra Tố Uyên tiểu thư. - Trần Hậu sứng sốt nhìn Minh Trí

- Đúng vậy, bây giờ tôi muốn gặp cô ấy ngay lập tức. - Minh Trí lớn tiếng.

- Dạ, tôi sẽ đưa tiểu thư đến ngay.

Trần Hậu ra khỏi phòng mà ngổn ngang suy nghĩ, ngày trước Minh Trí thiếu gia và Tiểu thư Tố Uyên tình cảm thắm thiết mặc dù Trần lão gia tỏ ý chê bao gia cảnh của nhà cô ta. Nhưng vì nuông chiều thiếu gia nên đã không ra tay ngăn cách chỉ vì nghĩ tuổi trẻ của cậu ấy sẽ nhanh chán. Vì tai nạn bất ngờ mà thiếu gia mất đi trí nhớ, lão gia thừa cơ hội giấu nhẹm đi chuyện của cô ta xoá sạch cô ta ra khỏi cuộc sống của Minh Trí. Trần lão gia sai người trong nhà thu dọn hết tất cả những thứ liên quan đến Tố Uyên mà vứt đi tất cả nhưng lại sót một tấm hình trên máy tính mà Minh Trí cứ mãi thắc mắc. Khi Trần lão phát hiện liền nói là một cô gái người yêu cũ của thiếu gia nhưng đã chết do bệnh tật thì thiếu gia cũng không còn thắc mắc gì những vẫn luôn suy tư mà không hề xoá đi. Nay thiếu gia lại quên đi Hà My tiểu thư, nhớ ra Tố Uyên thì thật là đáng thương cho một Hà My nhỏ bé, cô gái này không biết sẽ xảy ra bao nhiêu đau thương nữa nếu biết được sự thật này.

Trần Hậu điều tra cuối cùng cũng tìm được Tố Uyên tại một ngôi nhà ngoại thành, Tố Uyên khi biết Minh Trí nhớ ra mình mà tìm thì vui mừng mà vội vàng đi theo Trần Hậu mà không nói môt lời với người yêu hiện tại của cô.

********************************************

- Tố Uyên, anh muốn ra ngoài dạo một vòng. - Minh Trí buồn chán mà nói.

- Được, em dìu anh đi. - Tố Uyên cười đỡ Minh Trí đứng lên.

Minh Trí và Tố Uyên cùng nhau tình tứ đi ra phía vườn hoa trong bệnh viện, phía sau là sáu tên vệ sĩ đi phía sau bảo vệ khiến cho mọi ánh mắt trong bệnh viện đều hướng đến hai người bọn họ trong đó có Rin và Pi.

- Rin, chúng ta về phòng thôi, cậu mệt rồi. - Pi thấy Minh Trí liền muốn đưa Rin đi nơi khác

- Không, mình còn muốn ở lại nơi đây, mình chưa mệt. - Rin nói mà ánh mắt vẫn nhìn về phía đôi trai gái kia

- Vây mình đẩy cậu ra phía kia xem hoa mười giờ nhé, đúng mười giờ chúng sẽ nở hoa thật đẹp. - Pi vừa nói vừa đẩy Rin đi.

- Pi, cậu có thấy bọn người lúc nãy trong thật quen. - Rin vẫn quay đầu lại nhìn mà nói.

- Sao chúng ta có thể quen họ được, xem ra họ là người xấu đi bên cạnh có rất nhiều người đi theo phía sao. - Pi lờ đi

- Có lẽ là vậy. - Rin không nhìn nữa mà quay mặt về phía trước, trong lòng có một cảm giác khó chịu.

Minh Trí và Tố Uyên cầm tay nhau đi đến một vườn hoa, một tên vệ sĩ mang ghế cho hai người ngồi xuống mà hít thở không khí trong lành bên ngoài bệnh viện.

- Trí, anh xem đôi bướm kia xem, chúng thật giống chúng ta bây giờ trông thật đẹp đôi. - Tố Uyên nắm lấy tay Minh Trí mà nói.

Minh Trí không nói gì chỉ nhìn theo hướng Tố Uyên chỉ rồi mỉm cười, chỉ cần có cô gái này bên cạnh thì anh không cần phải nhớ hay biết đến những chuyện gì đã xảy ra.

Rin cùng Pi thăm thú khắp nơi cảm thấy trong người hơi mệt nên muốn về phòng, Pi liền đẩy cô đi tiến về phía cửa bệnh viện.

Minh Trí và Tố Uyên trò chuyện một lát thì một tên vệ sĩ nói là Trần Phó Quang chuẩn bị đến nên muốn Minh Trí về lại phòng, anh vì có Tố Uyên bên cạnh nên cũng không muốn gây gỗ với ông ta nên quyết định về lại phòng.

Khi Pi đẩy Rin đến thang máy thì phía sau là Minh Trí cùng Tố Uyên cũng đang đi tới phía thang máy. Một tên vệ sĩ đi tới phía Pi mà nói.

- Hai người làm phiền nhường thang máy cho chủ nhân chúng tôi có việc gấp.

Rin và Pi cùng nhìn về phía bọn họ thì Pi không thể nói lời nào vì quá bất ngờ, Rin tỏ ra tức giận mắng:

- Chủ nhân các người có việc gấp, tôi không gấp sao.

- Cô gái, mau nhường đường không thì… - Tên vệ sĩ đe doạ.

- Thì thế nào, anh muốn đánh người đang bị thương trong bênh viện sao. Mau cút đi chỗ khác. - Rin tức giận hét lên, ánh mắt hướng về phía Minh Trí. Đại gia, anh mau dạy lại chó nhà mình đừng để cắn bậy, nếu không tôi liền ngủ chủ nào chó nấy.

Minh Trí từ lúc nãy giờ không quan tâm chỉ hướng mắt về phía Tố Uyên, nhưng khi nghe chửi thì nhanh chóng nhìn về phía Rin.

Bốn mắt nhìn nhau, trong Rin bỗng cảm giác tức giận mất đi mà thay vào đó là đau lòng chua xót, trong Minh Trí là một cảm giác thật ấm áp và thân quen.

- Các người mau cút hết đi, nhường đường cho cô ấy. - Minh Trí không dời mắt khỏi Rin mà nói.

Pi hoàng hồn liền nhanh chóng đẩy Rin vào thang máy khi có tín hiệu mở cửa, nhưng ánh mắt Rin vẫn không dời khỏi Minh Trí đến khi cửa thang máy đóng lại.

- Pi, có thật là mình không quen anh ta. - Rin sờ tay lên tim mà nói.

- Cậu bị sao vậy? - Pi không trả lời mà hỏi ngược lại.

- Vì sao khi nhìn thấy anh ta, tim tớ đập rất nhanh cảm giác rất quen thuộc.

- Có lẽ cậu mới bị tại nạn nên còn mệt thôi,


XtGem Forum catalog