The Soda Pop
Nhóc Con Dễ Thương, Em Là Của Tôi

Nhóc Con Dễ Thương, Em Là Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326391

Bình chọn: 8.00/10/639 lượt.

h xuống ghế thưởng thức. Ngon quá
đi mất. Nhưng tôi lại muốn ăn những món do chính tay mẹ nấu. Mệt. Hình
như dạo này tôi giảm cân hay sao ý. Khuôn mặt xanh xao, ôm yếu, người cứ ủ rũ như hoa héo. Đang mải suy nghĩ, chuông điện thoại reo khiến tôi
giật mình. Buông đũa, tôi nhấc máy.

-Alo. Tôi – Thiên Hương xin nghe

-Tiểu Hương à, tôi nè. Bà đang làm gì thế? Ăn tối chưa? Hay tôi sang chơi với bà nhé (nói liền mạch)

-Ăn rồi. Bà cứ làm như tôi bị bệnh ý. Đừng lo. Mà tôi cũng đang chán, ba sang đây luôn đi.

-Tuân lệnh. Khoảng 5 phút nữa tôi có mặt.

Giọng điệu nhí nhảnh của Tiểu Ngọc làm tôi không khỏi phì cười. Tranh
thủ lúc đó tôi bật TV lên xem fim. Hôm nay chẳng có bộ fim nào hay cả.
Haizzz… Tôi thở dài rồi tắt TV. Vừa lúc đó,giọng nói lanh lảnh của Tiểu
Ngọc vang bên ngoài.

-TIỂU HƯƠNG, RA MỞ CỬA CHO TÔI.

Miệng nhỏ này đúng là to thật. Tôi lật đật chạy ra, và trách móc.

-Bộ bà không bé cái mồm lại được à? Có phải tôi điếc đâu?

Tiểu Ngọc gãi gãi đầu, cười trừ.

-Xin lỗi. Nhưng bà mở cửa đi. Tôi đứng mỏi chân rồi nè.

-Biết rồi.

Tôi mở chốt, nhỏ nhảy tót vào như con sóc. Hồn nhiên hết mức. Tôi đi
theo sau, chỉ biết lắc đầu nhìn Tiểu Ngọc thôi. Rồi tự dưng nhỏ tưng
hửng tưng hửng như con điên trên ghế sô fa. Trước đó tôi có can ngăn
nhưng nhỏ không chịu nghe, vì vậy tôi phải dùng biện pháp mạnh.

-DỪNG NGAY.

-Vâng. (vâng lời như con mèo nhỏ).

Tôi bật cười lớn, ôm bụng lăn lóc tất nhiên lý do là do bị nhỏ cù lét.

-Ha ha ha. Đau bụng quá. Ha ha ha.

Đến lúc tôi quay lại trả thù. Nhỏ cười rú lên. Đã mấy ngày nay tôi
không tìm được nụ cười của mình rồi. Đáng lẽ có ngườ bạn như vầy tôi lại càng phải trân trọng hơn chứ nhỉ. Nhưng trong tim tôi vẫn còn một vết
thương lớn không thể lành dù có làm gì đi chăng nữa. Và hôm nay Tiểu
Ngọc sẽ ở lại ngủ cùng tôi. Hai đứa chúng tôi hết ngồi kế chuyện mà rồi
lại chọc ghẹo nhau. Vui ơi là vui. Từ khi trở thành một người mồ côi cha mẹ thì tôi chẳng còn một cảm xúc đối với thế giới này. Cuộc sống của
tôi cứ như một màu xám xịt, đen tối biết chừng nào. Nhưng bây giờ đã có
một người kéo tôi lại với hiện tại và mang màu hồng đến với cuộc sống
của tôi. Đó không ai khác chính là Tiểu Ngọc. Có lẽ bây giờ đúng là thời khắc để tôi trở lại với chính mình. Không nên bỏ cuộc, tôi được tiếp
thêm niềm tin vào cuộc sống bởi vì đã có người bên cạnh ủng hộ tôi. Vậy
nên tôi sẽ không buồn và cố gắng mỉm cười. Giờ Tiểu Ngọc đã ngủ say mà
tôi vẫn còn đang thức. Tại sao tôi lại yếu đuối đên thế? Tự nhiên hình
ảnh của Thiên Ân hiện lên trong suy nghĩ của tôi. Có lẽ nào là như thế?
Có phải tôi đã yêu hắn rồi hay không? Đã lâu như thế mà sao tôi quá ngu
ngốc mà không nhận ra. Không lẽ những lần hắn an ủi, dỗ dành khiến tôi
động lòng chăng? Tôi nghĩ mình nên từ bỏ tình cảm này bởi những người ở
bên cạnh tôi chỉ chuốc lấy đau khổ mà thôi. Đúng, tôi phải làm như thế.
Dù có gì xảy ra cũng phải từ chối tình cảm này. Tôi mở tủ lấy ra sợi dây chuyền có nữa hình trái tim từ trong chiếc hộp gỗ ra. Ngằm nghía nó,
tôi thở dài. Khi nào gặp Thiên Ân, tôi sẽ trả lại sợi dây chuyền này cho hắn. Tôi biết chuyện này có thể khiến hắn đau khổ nhưng đó là sự lựa
chọn tốt nhất cho cả hai. Rồi giấc ngủ bất chợt đến, tôi liu diu sau đó
thêm thiếp đi… Sáng – thứ năm. 6h. Mặt trời từ từ nhô lên. Tiếng gọi của buổi sáng
cùng ánh nắng đánh thức tôi tỉnh dậy. Nhẹ nhàng xuống giường để Tiểu
Ngọc không bị tỉnh giấc, tôi ngáp dài một tiếng rồi đi vào phòng tắm.
Tấm gương phản chiếu hình ảnh của mình, đôi mắt quầng thâm rõ đậm. Dù có rửa mặt cũng không thế xóa đi. Làm vệ sinh cá nhân xong, tôi bước ra
bếp, chuẩn bị bữa sáng cho hai đứa. Trong tủ lạnh chẳng còn gì nên tôi
đành làm mì ramen vậy. Đúng 10 phút sau, tôi dọn bàn sau đó đánh thức
Tiểu Ngọc. Có vẻ như nhỏ vẫn còn buồn ngủ lắm. Haizzzz… Thế là tôi nghĩ
ra một cách. Khẽ đếm 1…2…3… tôi hét toáng.

-CHÁY, CHÁY NHÀ RỒI.

Và đúng như dự đoán, Tiểu Ngọc rớt xuống sàn nhà, chạy vội vã, miệng hô hoán.

-Chạy mau. Nhanh lên!

-STOP.

Kít… Đó là tiếng chân nhỏ ma sát với sàn. Tôi cười tựa như chẳng cười.

-Xuống nhà ăn sáng. Nếu không thì nhịn.

Hiệu quả tức thì nhỏ chạy như bay, ngồi vào bàn, ăn nhồm nhoàm. Tôi bật cười, rồi cầm đũa từ tốn ăn. Khoảng 6h30, hai đứa chúng tôi sang nhà
Tiểu Ngọc lấy cặp sách. Và cùng đạp xe đến trường. Nhưng thực ra tôi
đang rất lo lắng vì sẽ gặp Thiên Ân. Tôi không tự tin là mình có thể đối mặt được với hắn. Yêu nhưng không thể. Ai biết được vết nứt trong tim
tôi cơ chứ. Hãy để tôi chôn chặt nó vào trong tim. Đứng trước cồng
trường tôi ngập ngừng, chân cứ cứng nhắc. Hít một hơi thật sâu, tôi dắt
xe vào trong lán, đi trước là Tiểu Ngọc. Hình như tin đồn về tôi đã giảm đi đáng kể, không còn những lời bàn tán vớ vẩn nữa.Tôi đi lên lớp với
một tâm trạng thoải mái. Chẳng biết họ có còn ghét tôi nữa hay không
nhỉ? Mà thôi tôi cũng quen