hỉ muốn tìm cái gì đó để đập phá...
- Thôi, hạ hoả, sao có chuyện gì nói coi?
Thuỷ Tiên thấy nhỏ đang trong cơn tức giận như vậy cũng không dám nói câu gì khiến nhỏ thêm tức giận nữa...
- Chả sao cả, thôi tao ngủ một giấc đây. Mệt quá.
Hoạ Mi vừa ngáp cái rõ dài vừa lấy tay che, ủ rũ nằm bò ra bàn. Nhắm mắt ngủ.
- Sac, con điên này thái độ thế đấy. Vậy thì mặc xác mày luôn.
Thuỷ Tiên ấm ức lẩm bẩm, lòng tốt không được báo đáp...
---
Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, cô giáo dạy môn địa lý bước vào lớp. Vừa vào cô liền ngồi trên bàn giáo viên quan sát xung quanh một hồi khắp lớp. Bỗng dừng lại ở vị trí của Hoạ Mi, nơi cô nàng đang nằm ngủ ngon lành không biết trời trăng gì?
- Hoạ Mi, mau dậy đi cô nhìn kìa
Thuỷ Tiên dù vẫn còn giận nhưng cũng không thể bỏ mặc nhỏ trong lúc nước sôi lửa bỏng này, thấy chết mà không cứu.
- Để yên tao ngủ...
Hoạ Mi, con sâu lười, một khi đã ngủ thì đố ai đủ bản lĩnh đánh thức được nhỏ dậy...
Lúc này cả lớp đã bắt đầu theo ánh mắt của cô giáo cùng im lặng liếc nhìn về phía nhỏ, xem ra lần này cô nàng chết chắc rồi. Thành Trung cũng nhìn theo nhưng trong lòng thầm lo lắng cho nhỏ. Có biết đây là đâu không mà sao nhỏ có thể ngủ ngon thế chứ. Haiz.
Cô giáo chẳng biết từ lúc nào đã nhanh chóng đứng ngay cạnh nhỏ, lấy cây thước gỗ dài gõ mạnh xuống mặt bàn. Khiến nhỏ đang ngủ cũng phải giật mình sợ hãi tỉnh dậy cứ ngỡ là có động đất hay khủng bố đang xảy ra?
Ngồi bật dậy, mở to mắt nhìn người đang đứng trước mặt mình, như vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn nên nhỏ vẫn chưa thể xác định chính xác người đó là ai. Liền lấy tay dụi dụi mấy cái. Sau đó há hốc mồm nhìn vị cô giáo già đáng kính trước mặt mình đầy kinh ngạc...
- Sao? Vẫn chưa tỉnh ngủ hả?
Thấy nhỏ há hốc mồm nhìn mình như vật thể lạ cô giáo cảm thấy rất khó chịu, liền quát to hơn hỏi nhỏ. Gương mặt nghiêm nghị, lạnh lẽo...
- Dạ, thưa cô, em...em..
Hoạ Mi vì quá bất ngờ lên lúng túng, ấp úng nói mãi không nên lời. Nhỏ không hiểu sao cô giáo lại tự nhiên xuống tận chỗ nhỏ làm chi? Chẳng lẽ bắt quả tang nhỏ đang ngủ gật trong giờ của cô sao? Chết rồi,...tiêu thật rồi, hic...
- Tại sao em lại dám ngủ gật trong giờ của tôi? rốt cuộc là em đang đi học hay đang đi chơi? hay em khinh thường tôi?
Cô giáo khuôn mặt nghiêm nghị đưa đôi mắt sắc lẹm nhìn nhỏ đầy tức giận...
- Dạ, thưa cô, em trót dại, xin cô bỏ qua cho em lần này. Tại tối qua học bài hơi khuya nên em mới trót ngủ gật trong giờ thôi ạ. Em hứa sẽ không có lần sau đâu ạ. Hic
Nhỏ giả bộ đáng thương, cúi đầu nói lí nhí, hai tay đan vào nhau. Cách khôn ngoan lúc này là tỏ ra mình biết lỗi may ra còn được hưởng khoan hồng...
- Thật không?
Cô giáo vẫn nhìn nhỏ đầy nghi ngờ,
- Dạ, thật ạ.
Nhỏ vội vàng gật đầu lia lịa khẳng định. Hi vọng cô nhanh nhanh bỏ qua cho nhỏ đi. Có mỗi cái việc nhỏ như con muỗi thế này mà cũng phải làm to chuyện. Đúng là bà la sát...
- Được rồi, tôi tạm tha cho em lần này, nếu lần sau em còn tiếp tục tái phạm đừng trách. (câu này nghe quen quen).
Cô giáo nhìn nhỏ nói giọng đầy nghiêm túc, cô rất ghét những ai lười nhác, chuyên ngủ gật trong lớp. (đúng là bà cô già khó tính)
- Dạ.
Hoạ Mi cười lấy lòng qua, giả vờ ngoan ngoãn. Cô giáo giải quyết xong liền quay mông lên bục giảng về vị trí thân yêu vốn có của mình, bắt đầu giảng bài...
- Eo ơi, đúng là bà cô già khó tính. Mà sao mày không gọi tao lấy một câu?
Hoạ Mi bĩu môi thầm oán trách, quay sang Thuỷ Tiên chất vấn...
- Có gọi rồi, nhưng tại mày ngủ say quá thôi.
Thuỷ Tiên lườm nhỏ cái sắc lẹm, lỗi tại ai chứ...
Tại biệt thự riêng của cha mẹ Hoạ Mi, trong một căn phòng khách sang trọng.
- Ông định để thằng bé đấy đến ở cùng với Hoạ Mi nhà mình thật à?
Mẹ Hoạ Mi, một người đàn bà rất đẹp, sang trọng quý phái. Cầm ly cafe trên tay đang toả khói hỏi. Bà thật không hiểu sao ông chồng mình lại nảy ra được cái nghĩ kỳ quái đó chứ. Để hai đứa nhỏ trai chưa vợ gái chưa chồng ở với nhau, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?
- Uh, tôi nghĩ là thằng bé đó có thể cải tạo con gái yêu quý của chúng ta?
Cha Hoạ Mi mỉm cười nhìn vợ trấn an, ông biết bà đang lo lắng điều gì chứ. Nhưng mà ông rất tin tưởng vào nhân cách của cậu bé đó nên ông cũng tin chắc chắn sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra. Mà nếu có thì càng tốt, nhưng mà tiếc là người tính không bằng trời tính...
- Ông chắc chắn chứ, nhỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao? Tới lúc đó vợ chồng chúng ta sẽ phải ân hận cả đời đấy. Tôi chỉ có mỗi một mụn con gái ông đừng có làm điều gì khiến nó bị tổn thương đấy. Nếu không tôi tuyệt đối sẽ không để yên cho ông đâu.
Mẹ Hoạ Mi vẫn không tin tưởng trừng mắt nhìn chồng, mong ông hay suy nghĩ lại rồi hãy đưa ra quyết định. Chứ kiểu này mà cảm thấy bất an lắm, bà có một linh cảm không được may mắn lắm trong tương lai. Thỉnh thoảng bà nằm mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ.
Con gái bà toàn thân chìm trong biển lửa tuyệt vọng kêu "Mẹ ơi cứu con với". Bà sợ hãi khóc lóc muốn nhảy luôn vào trong biển lửa đỏ rực góc trời kia để cứu con gái. Nhưng không được, thế rồi lửa tan dần, con gái bà cũng tan