đeo một cặp kính dâm. Thằng bé đi đến đâu cũng thu hút ánh nhìn của người ta. Một nhà ba người đẹp xinh đứng cạnh nhau đúng là làm choáng ngập vạn vật......
_______@___@______
Ô tô củ Hiếu Thiên mau chóng lán vào làn xe của đường phố tấp nập. Trong xe một nhà ba người vui vẻ nói cười. Hôm nay Băng Đồng mặc một bộ đầm đơn giản, áo sơ mi kẻ ka-rô, váy xoè đến đùi gối màu vàng nhạt, chân mang một đôi hài búp bê xinh xắn, thoạt nhìn vô cùng kiều diễm, đơn thuần,....Hiéu Phong đáng yêu với bộ đồ mùa hè mát mẻ, Hiếu Thiên cũng không còn bộ dạng vest đen của công sở nữa mà thay vào đó là bộ đồ thoải mái hệt một chàng trai tuấn tú, phóng thoáng.
- Mình đi đâu vậy baba? - Hiếu Phong nhìn sang bên đường, xe dần rời xa thành phố nhộn nhịp, những mái nhà cao cao hiện đại...
- Mình đi đâu đây?- Cô cũng không nhịn được thắc mắc.
- Đến nơi rồi sẽ biêt! - Anh làm ra vẻ bí mật, nháy mắt cô cười.
Sau một tiếng chạy xe cuối cùng họ cũng đến một làng quê yên bình với những cánh đồng lúa trải dài và cánh cò bay lả....
- Wow! Thật tuyệt!- Cô không khỏi bật lên lời cảm thân khi nhìn thấy khung cảnh này.
- Baba, mami! Hai người qua kia xem , thật nhiều hoa quả nha!- Hiếu Phong thích thú nhìn phía làng......
Hiếu Thiên nhìn cô và con vui vẻ thích như vậy trong lòng cảm thấy thỏa mãn vô cùng, bất giác nở nụ cười rạng ngời. Cô quay lại nhìn thấy hình ảnh anh lúc này, mặt bất giác đỏ....
- Sao anh biết chỗ này! - Cô thật sự không ngờ nha.
- Anh mà.....- Hiếu Thiên vì muốn làm cho cô vui đã phải lên mạng tìm mãi mới ra nơi này.......
Hiếu Phong dang tay đứng giữa cánh đồng lúa mới chổ bông, hương sữa thơm ngạt ngào, đậm chất làng quê Việt Nam.
- Ba mẹ! Qua bên này! - Thằng bé thích thú chạy nhảy.
- Được!- Cô cũng tháo hài sách trên tay, đôi trân trần tiếp xúc với cỏ xanh mát lạnh có chút dễ chịu.
Hiếu Thiên mở máy ảnh chụp lại những hình ảnh cả gia đình..... Tràn ngập tiếng cười trẻ thơ....
***********
Sau khi chạy nhảy mệt mỏi , Băng Đồng ngồi trên bãi cỏ xanh, đầu dựa vào vai anh, mắt ngắm nhìn Hiếu Phong vui vẻ thả diều phía xa.....
- Mệt sao? - Anh yêu chiều vuốt mái tóc dài của cô.
- Không! - Cô lắc đầu nhìn anh cười.
Anh cúi người xuống hôn nhẹ lên môi cô như chuồn chuồn lướt nước....
- Sau này chúng ta già em muốn sống ở một nơi như thế nay! Chỉ cần có anh là đủ.....- Cô mơ màng tưởng tượng tương lai.
- Đợi khi Hiếu Phòng lớn lên, anh sẽ giao cho nó quản lí mọi thứ, vợ chồng mình đi du lịch khắp thế giới! - Anh vòng tay ôm cô thật chặt.
- Được! Ông lão phải nghe lời bà lão nhé! - Cô véo mũi anh chêu chọc.
- Nhưng bây giờ bà lão phải sinh cho anh một đàn con đã!
- Hứ! Dám coi em là lợn này! - Cô dơ móng vuốt của mình nhào vào "xử lí" anh.
- Haha,.......là em tự nhận! - Anh chỉ cười sảng khoái mặc cho cô muốn làm gì thì làm.
Hiếu Phong nhìn sang thấy ba mẹ bên nhau vui vẻ hạnh phúc vậy thì có chút tủi thân. Nó mừng vì mami hạnh phúc nhưng lại ghét bị ngớ lơ. Phải mau mau sinh cho nó một đứa em cho có bạn thôi.....
@ ______@______@______@
@____@_____@____@
@_______@________@______@_______@
[.....
Lonely: Tiws bói thật nhé! Mấy đoạn làng quê này có rất nhiều cảm xúc nhưng không nói lên lời....,... Các bạn thông cảm nha!.......
Hiếu Phong: Chị ơi! Sao em lún nào cũng bị ngó lơ vậy????
Lonely: Ráng nghe cưng! Cưng sắp có bạn rồi!(xoa xoa đầu thằng bé)
Hiếu Phong: Bà chị xấu xa! Đừng coi em là con nít mà lừa.....(Ghét nhất bị xoa đầu)
.......'>
Băng Đồng vẫn để những đồ đạc trong nhà đúng vị trí cũ, phủ lên mấy tấm khăn trắng. Nhìn lại căn nhà lần cuối, cố lưu lại những kỉ niệm hai mẹ con đã có nơi đây. Hiếu Thiên giúp cô mang hành lí ra xe.
[.......
- Mami!....- Thằng bé đáng yêu đứng trong nôi.
Người phụ nữ trẻ đẹp đang loay hoay pha sữa trong bếp, khi nghe được tiếng đứa bé bập bẹ non nớt vang lên, quá bất ngờ, vui mừng chạy lại,...
- Tiểu Phong! Con vừa nói sao? Đúng là con biết nói rồi sao? - Cô vui mừng ôm đứa trẻ vào lòng, hôn lấy hôn để lên khuôn mặt đáng yêu như thiên thần kia.-Gọi mẹ đi con! Con gọi mẹ đi nào.......
- Mami......ma.....mi.....oa.....ô....- Thằng bé ê a tập nói, tay chân không ngừng loạn xạ......
Cô vui mừng khôn xiết, đó là lần đầu tiên Hiếu Phong biết nói, cũng là lần đầu cất lên tiếng nói gọi mẹ..... Cảm giác tình mẫu tử dâng lên trong lòng cô.....'>
- Em đang nghĩ gì vậy? - Hiếu Thiên đã mang đồ ra xe, quay lại vẫn thấy cô đứng ngẩn ngơ suy nghĩ, nước mắt đã ướt khoé mi.....
- Không có gì! Em chỉ nghĩ lại chút chuyện thôi! - Cô quay sang ôm lấy anh......
- Ngoan! Sau này mình có thể quay lại đây mà! Nhanh ra xe thôi! Hiếu Phong đang đợi!...- Anh ôm lấy vai cô, đưa tay lau nước mắt trên khoé mi cô