Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi

Nước Mắt Sẽ Ngừng Rơi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326754

Bình chọn: 8.5.00/10/675 lượt.

lại tìm nó, nhìn mãi nhìn mãi vẫn không thấy nó đâu, hắn cảm thấy bất an gọi to

-Ji ơi

-em ở đâu

Hắn khựng lại khi thấy nó nằm trên phiến đá khuôn mặt tái mét tóc ướt đẫm toàn máu. Vội vàng bế nó lên quay ngược lại ngôi làng nãy hắn mới đi qua “với tốc độ ánh sáng” tìm lại nơi chữa trị vết thương mà hắn đã nhìn thấy.

Không thèm gõ cửa hắn dùng chân đạp thẳng vào chiếc cửa gỗ đã hao mọt theo năm tháng chiếc bản lề bay ra hẳn, người đàn ông trug niên bên trong nhíu mày nhìn hắn rồi nhìn sang nó

-bỏ cô bé xuống rồi đi ra ngoài_ông điềm tĩnh đáp

Hăn nghe lời làm theo 1 cách ngớ ngẩn, đặt nó lên giường rồi ra ngoài thật không thắc mắc gì luôn, ông thầm cười rồi xem xét vết thương của nó

Ra ngoài rồi hắn mới nhớ “tại sao mình lại phải nghe” tự cốc đầu mình rồi nhanh chóng bước vào, hắn giận tím mặt tự dưng lại bị 1 ông già “troll”

Chưa kịp để hắn hét vào mặt ông, ông đã cướp lời

-đưa cô bé lên thành phố, ta đã cầm máu rồi, ở đây ta không có máu để chuyền cho cô bé

hắn sực nhớ tới vết thương của nó ẵm nó lên đưa ra ngoài trực thăng đã đợi sẵn

-chúng ta sẽ còn gặp lại

Hắn chẵng thèm quan tâm lời ông nói, phớt lờ rồi nhanh chóng đưa cô tới bệnh viện.

Ông nhìn theo chiếc trực thăng mỉm cười 



CHAP 70:

Trở về bệnh viện nhà hắn, trong khi nó đang truyền máu thì hắn có việc đột xuất dù không muốn xa nó nhưng cũng phải đi nhờ bác sĩ đến trông coi nó.

Tỉnh dậy không thấy hắn đâu, nó rờ tay lên trán vết băng bó dày cộp làm nó khó chịu vô cùng. Gỡ hết gạc ra nó tự sát trùng lại vết thương(nghề của nó mà :v ) rồi ra khỏi bệnh viện

Mớ suy nghĩ hỗn độn tiếp tục vây lấy nó, nó lững thững bước về nhà trên người mặc bộ quần áo mỏng của bệnh nhân.

Mải suy nghĩ nó không hề biết tới sự tồn tại của chiếc xe mô tô đang đi với vận tốc kinh hoàng nhắm thẳng vào nó. Đến khi định thần lại được, nó chỉ thấy ánh sáng đèn pha của chiếc xe lóe lên rồi vụt tắt

ở 1 nơi khác hắn đang cầm li rượu trên tay bỗng

Xoảng!!!

-anh không sao chứ_Key nói nhỏ. Trong bang có chuyện dù hắn đã gần rút ra khỏi nhưng trên danh nghĩa cậu vẫn là 1 phần của bang JP, hôm nay bang xảy ra tranh chấp Khánh lại không có mặt ở đây nên hắn đành phải đến giúp Key.

-không, JP ổn rồi tôi đi trước_nói rồi hắn ra khỏi bar đến thẳng bệnh viện, tim hắn đang đập rất nhanh cảm giác bất an lại hiện về.

Ò e ò e ò e!!!!!!!! Tiếng xe cấp cứu nhanh chóng vào bệnh viện, y tá nhanh chóng mang bệnh nhân bị tai nạn lên bàn đẩy, máu me bê bết khắp mặt cô gái trẻ xấu số đến nỗi không nhìn rõ cả khuôn mặt.

Mặt các bác sĩ tiến hành ca cấp cứu lấm tấm vài giọt mồ hôi, rồi chuyển sang tái mét

-truyền thêm máu

Sau 3 tiếng phẫu thuật vẫn không có chuyển biến. Hắn bên ngoài thấp thỏm lo âu. Tim như muốn bay ra khỏi lồng ngực, nhớ lại 3 tiếng trước hắn lại cảm thấy hối hận.

Trở lại bệnh viện hắn chạy nhanh đến phòng bệnh nó, giường trống trơn. Tim hắn đập mạnh, chạy xuống hỏi y tá:

-cô có thấy 1 bệnh nhân tóc dài ngang vai màu hung đỏ (nó nhuộm tóc) dáng người nhỏ da trắng ra khỏi đây không

-không, nhưng mà vừa có 1 bệnh nhân nữ vừa được đưa vào cấp cứu do tai nạn hình như tóc cũng có màu hung đỏ.

Tim hắn như ngừng đập, “tai nạn” “cấp cứu” những lời cô y tá nói cứ quanh quẩn bên hắn mãi không rời. Vò đầu đấm mạnh tay vào tường bất lực

“Giá mà hắn ở lại bên nó thì đã không xảy ra chuyện gì”

-không ổn rồi, huyết áp đang giảm mạnh

-xuất huyết máu rồi bác sĩ

-kích tim

-không được, bệnh nhân qua kiểm tra có tiền sử bệnh tim kích tim sẽ làm tử vong

Mọi ánh mắt đang đổ dồn vào người con gái đang nằm trên giường kia...

Tít...tít...tít!!!!!! Biểu đồ tim đã và đang yếu dần dần trở thành 1 đường dài thẳng tắp như số phận của người đó...đã chấm hết

Cánh cửa bật mở

Bác sĩ bước ra thở dài nhìn người con trai trước mặt họ

-xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức

Câu nói đó như ngàn vết đâm vào tim hắn, nhưng không chỉ hắn mà còn có Quân, BA, Key, ông Dũng và Khải. Sắc mặt tất cả chuyển đổi nhanh chóng ruột gan như co thắt lại, mắt mở to tới mức muốn chảy máu. Hắn khụy xuống khi vừa thấy bàn đẩy mang thân xác người con gái trong lòng hắn ra, tấm vải trắng tinh khiết che phủ toàn bộ cơ thể.

Hắn khụy xuống nước mắt tuôn rơi, BA không kìm được xúc động khóc như mưa rồi ngất lịm. Những người còn lại vẫn chưa thể hoàn hồn, vẫn chưa thể xác định được những chuyện gì xảy ra. Quân nắm chặt tay cố đứng vững tới gần lấy tay định nhấc tấm vải che khuôn mặt ngây thơ thánh thiện ngày trước ra.

-đừng khuôn mặt đã bị chiếc xe gây ra tai nạn hủy hoại rồi_bác sĩ nghẹn ngào nhìn họ. Nhưng Quân vẫn không dừng tay, cậu muốn nhìn lại đứa em gái bé nhỏ của cậu ra... mới 1 tuần cậu không gặp nó mà khi gặp lại lạ


Polaroid