muốn mình tỉnh táo và nhớ lại mọi chuyện.
Để cho làn nước mát lạnh tuôn xối xả vào người hắn như tỉnh táo hơn, dùng hết “chất xám” phân tích tất cả chuyện hôm qua các mảnh kí ức rối tung rồi cuối cùng cũng ghép lại hoàn chỉnh thành một câu chuyện rất chi là éo le, trong cơ say hắn đã “mạo phạm” NH.
Từ khi hắn chìm vào giấc ngủ, cô đã đẫm nước mắt mặc lại đồ bắt taxi về nhà.
Đt cô rung lên từng hồi, cô biết nhưng cô vẫn cứ khóc cô cần được yên tĩnh đặc biệt là không muốn gặp hắn và nghe giọng hắn bây giờ...
Kính koong!!! Tiếng chuông cửa cũng ráo riết réo liên hồi, nhìn qua tấm rèm cửa hắn đứng ngoài đó.
Hắn muốn xin lỗi cô
Tít tít!!! Có 1 tin nhắn mới
"anh xin lỗi em, anh sẽ chịu trách nhiệm" sao thế này đáng lẽ ra NH phải vui chứ nhưng không cô thấy lòng đau thắt, vậy là anh đến với cô chỉ là vì trách nhiệm ngoài ra chẳng tồn tại một thứ tình cảm nào...thất vọng cô đâu có quyền muốn anh chịu trách nhiệm cũng đâu phải là cô tự nguyện dâng hiến cái ngàn vàng của người con gái, cô dám đòi hỏi gì sao
Cô cần anh cần tình cảm của anh cơ mà, thân xác anh bên cô mà lòng luôn gần nó làm sao cô có thể sống nổi.
"không sao, ở bên mình rồi anh ấy sẽ yêu mình thôi" cô dặn lòng phải tin vào lối suy nghĩ mù mờ đấy.
Hôn lễ được cử hành nhanh chóng, 2 ngày nữa hắn sẽ trở thành chú rể tuyệt nhiên cô dâu không phải là nó mà là NH...với thế lực hai nhà chuyện con trẻ lấy nhau lan tỏa trên các mặt báo
-xin cho hỏi anh chị yêu nhau đã lâu chưa_phóng viên 1
-có nguồn tin cho rằng 2 người đã "ăn vụng" mới phải tổ chức đám cưới có phải vậy không_phóng viên 2
-cho hỏi ... cho hỏi.. *#&%%$#%%%$
Các phóng viên bu kín xe hắn trong khi hắn đang đưa NH đi chụp ảnh cưới
Đập mạnh tay vào gô-lăng "phiền phức" hắn rít lên khó chịu khó khăn lắm mới có thể thoát ra đám đông hỗn loạn
CHAP 82:
Tại nhà Jan, nó đã ở lại đây từ khi về HN Jan bắt nó ở lại sống chung 1 phần vì lo lắng còn lại là muốn nó nấu ăn cho mình
-mày ơi. nhanh lên sao lâu thế_Jan vắt chân hình chữ ngũ (mất hình tượng quá cô nương) nằm trên ghế sô pha ở phòng khách nói vọng ra
-chờ chút_ nó thản nhiên trả lời, không chút khó chịu vì nấu ăn là việc cô yêu thích nhất.
-mày nhanh lên tao đói_Jan nhăn nhó xoa bụng. Lần này nó không trả lời trú tâm vào trang trí dĩa đồ ăn trước mặt
-nhanh lên mày ơi
-tao đói lắm mày ơi
-mày ơi
Jan cứ 50 giây hối 1 lần nó có bình tĩnh tới đâu cũng phải bực mình.
-mày ơi
-mày cái con khỉ mày ngon ra mà làm, đừng có chọc điên tao_nó bực bội cởi tạp dề ra ném phăng xuống đất, Jan chỉ có nước há hốc mồm đứng họng không nói được lời nào
Nó đi qua bàn va phải chiếc tủ gỗ, bực bội có thứ cản chân mình nó đạp thẳng vô cái tủ gỗ cho põ tức làm chiếc tủ gãy đôi (tội Khánh phải mua cái khác rồi) chiếc bình hoa đặt bên trên rơi xuốngvỡ tan tành, chợt có 1 chiếc thiệp đỏ văng ra trang trí rất đẹp và trang nhã
"cái gì đây" nó thầm nghĩ toan cầm lên đọc đã bị Jan giật mất
-không có gì đâu,mày vô nấu cơm cho tao đi mà nha nha please please_Jan năn nỉ mún gãy lưỡi lun cơ mà đối với nó không xi-nhê
-đưa nó cho tao_nó đưa tay ra liếc tấm thiệp Jan đang dấu sau lưng,ánh mắt sắc đến lạnh người...Jan đành phải đưa cho nó không thì xảy ra án mạng mất
Nó bình thản từ từ mở tấm thiệp ra tên hắn và NH đập thẳng vào mắt nó,nó không bất ngờ không buồn không gì cả...trái tim nó đóng băng rồi nhưng như thế lại tốt nó sẽ chẳng cảm thấy đau nhói trong tim nữa, nó còn lạnh hơn cả ngày xưa gấp bội lần.
Jan nhìn nó không chớp mắt nơm nớp lo sợ nó sẽ sock mà "die" mất nhưng tất cả đều nằm ngoài dự đoán của Jan, nó không hề sock thay vào đó là 1 nụ cười, thầm nhủ "mày diễn đạt thật nhưng sao qua khỏi mắt tao"
Ở tiệm váy cưới hắn thay đồ ngồi đợi NH buồn vu vơ, nhớ về nó. Sự thật lúc nói với NH cậu sẽ chịu trách nhiệm cũng chỉ là sĩ diện của một thằng đàn ông, cậu chưa nghĩ tới việc kết hôn ngay lúc này...chỉ vì gia đình hai bên biết chuyện bắt ép cậu đành chấp nhận vì nghĩ cho NH và sai lầm của mình.
Rèm được kéo ra, NH rạng ngời trong bộ váy cưới tinh khôi trang điểm hơi đậm đường cong cơ thể tôn vẻ đẹp của một thiếu nữ mới trưởng thành. NH cười rạng rỡ nhìn ra phía hắn, cô rất vui vì hắn nhìn cô và còn cười nhẹ nụ cười đầu tiên mà cô thấy trong thời gian qua...nhưng đâu biết rằng cậu đang nghĩ “nếu nó là người mặc bộ váy cưới này sẽ đẹp biết bao”. Hắn giật mình trước suy nghĩ của mình cười buồn rồi quay đi không đoái hoài gì tới NH, cô hơi sững người ngại ngùng trước những ánh mắt nghi hoặc soi mói người chụp ảnh về tân cô dâu chú rể.
Chụp ảnh qua loa khuôn mặt hắn biểu lộ một chút gì gọi là vui mừng
-cậu cười lên một chút đi_anh chụp ảnh có vẻ hơi khó chịu, lần đầu tiên anh nhìn thấy người không vui mừng gì trư