có nghe được lời em hay không, em càng không biết trong lòng anh suy nghĩ gì.”
“…”
“Hơn nữa ——”
“—— em còn chưa nói xong?!” Thiếu gia rốt cuộc nhịn không được mà ngắt lời cô. Tuy rằng anh cũng rất muốn biết cô có yêu cầu gì đối với mình, nhưng không phải hiện tại.
Gia Hòa quật cường cắn môi dưới, nói: “Chưa xong, nhưng em không muốn nói nữa.”
Thiếu gia xoay mặt cô qua, ép cô nhìn mình: “Những lời em vừa nói anh sẽ nhớ kỹ, anh chỉ muốn hỏi em một vấn đề, em hãy trả lời thành thật.”
“…” Cô nhìn anh.
“Rốt cuộc em có thích anh không?”
Cô nhìn mắt anh chớp vài cái, rốt cuộc cụp mắt xuống, thất bại mà gật đầu.
“Vậy đừng rời khỏi anh.”
Gia Hòa thừa nhận, đây là một câu động lòng nhất mà cô từng nghe anh nói qua. Nhưng cô nhìn ánh mắt anh lại không nói nên lời.
Cô dường như không có cách khiến mình mở miệng nói: em sẽ không rời khỏi anh.
“Phiền anh, tôi ở tòa cao ốc XX phía Nam đường Trùng Khánh, ở đây có bệnh nhân ung thư biểu mô phát bệnh, xin các vị mau chóng đưa xe cứu thương tới, bệnh nhân sẽ chờ dưới lầu.”
Âm thanh của Tony vô cùng nặng nề, anh ta dùng khăn giấy bịt mũi, vẻ mặt rất bình tĩnh.
Gia Hòa và thiếu gia cùng kinh ngạc nhìn anh ta, không rõ vì sao anh ta muốn gọi cú điện thoại kia, cho đến khi trông thấy mớ khăn giấy bịt mũi anh ta biến thành màu đỏ…
Ngoài cửa sổ là không khí mừng năm mới rất náo nhiệt, vách tường trắng ngăn cách bên ngoài cũng lạnh lẽo như hành lang bệnh viện.
Hành lang này khá dài, trên mặt đất trải đá cẩm thạch màu ngà không hợp với vách tường cũ kỹ, nhưng mà không có ai chú ý tới điều này. Sát vách tường này xếp đặt một hàng ghế dài bằng gỗ lạnh tanh, phía cuối cùng hành lang chính là phòng cấp cứu, tại cửa đỗ mấy cái xe đẩy, rất có trật tự.
Gia Hòa nhìn đồng hồ, Tony được đẩy vào một tiếng rồi.
Ung thư biểu mô, từ này đáng sợ cỡ nào, nhưng từ miệng anh ta nói ra lại dường như có vẻ ung dung, anh ta chắc đã biết từ lâu rồi.
Chả trách văn phòng anh ta nồng nặc mùi dầu chuối, nhưng anh ta vẫn làm việc bình thường không hề gì, thì ra anh ta đã mất khứu giác từ lâu. Nhưng Gia Hòa không cười được chút nào.
Thiếu gia nắm chặt tay cô, không nói gì.
Bọn họ và một đồng nghiệp khác cùng đưa Tony vào bệnh viện, lúc anh ta được đẩy vào phòng cấp cứu thì gương mặt đã không còn chút máu. Gia Hòa không biết dâng lên nỗi sợ hãi từ đâu, loại sợ hãi này còn lớn hơn sự lo âu người yêu của bạn sẽ có một ngày không yêu bạn.
Vợ Tony mau chóng tới nơi, sắc mặt cô ấy tái nhợt, không ngừng xoay chiếc nhẫn trên tay mình, bên cạnh cô ấy là hai cụ già đang an ủi.
Lại qua một giờ, bác sĩ đi ra, lấy làm tiếc mà nói với bọn họ, bởi vì là ung thư thời kỳ cuối, ba phút trước anh ta đã ngừng thở.
Gia Hòa chợt hiểu được câu nói kia của anh ta, “Rất nhiều chuyện, quan trọng nhất là phải biết quý trọng. Quý trọng hiện tại, mới là quý trọng tương lai.” Khi anh ta nói lời này, rốt cuộc tâm trạng như thế nào?
Nước mắt cô rơi lã chã, thiếu gia ôm chặt cô, bàn tay ấm áp vỗ lưng cô.
Cô cũng ôm anh thật chặt, giờ khắc này, cô rốt cuộc biết được, mình không thể rời khỏi anh.
Tony nói đúng, hiện thực, cho dù là hiện tại hay tương lai, sợ hãi là vô ích. Chúng ta muốn dùng ánh mắt và tâm hồn để tìm ra hạnh phúc và đau khổ, nếu chúng nó luôn tồn tại, thì vì sao khi hạnh phúc không ở đây mà quên đi đau khổ, lúc đau khổ ở đây thì hãy mong chờ hạnh phúc chứ.
Thiếu gia cũng nói đúng, cho dù anh có bao nhiêu khuyết điểm, giữa bọn họ có khoảng cách bao lớn, chỉ cần cô vẫn yêu anh thì sẽ không muốn rời khỏi anh. Bởi vì người yêu nhau không thể phân ly.
Có đôi khi cuộc sống rất khó khăn, nó ép buộc chúng ta làm thỏa hiệp, nhưng mà bất cứ lúc nào, trên con đường rất dài này, thứ chúng ta không thể mất đi chính là dũng khí và tín nhiệm.
Cô rất hối hận chưa từng chân thành nói lời cám ơn với Tony, anh ta luôn giúp cô nhiều việc như vậy.
Mà người ở trước mắt cô đây, cô sẽ không để mình hối hận lần nữa.
Từ bệnh viện trở về nhà, dọc đường đi mọi người vô cùng phấn chấn. Thời tiết vào đầu tháng hai, ban đêm cực kỳ lạnh.
Thiếu gia lấy ra tay phải lạnh lẽo của Gia Hòa ở trong túi áo lạnh mà đặt vào túi áo ấm áp của mình.
Cô nhìn anh, anh nhìn về phía trước, không nói gì.
Cô biết, anh cũng rất buồn.
Gia Hòa dừng bước, thiếu gia xoay người.
Cô đem bày tay còn lại cũng đặt vào trong túi áo của anh, nắm chặt tay anh.
“Có phải em đã làm một việc ngốc nghếch không?”
Đôi mắt sưng lên của thiếu gia rốt cuộc đã mỉm cười.
“Em xin lỗi…”
Anh buông tay cô ra, ôm chặt cô trước ngực chỉ mặc chiếc áo thun, dùng áo khoác bọc lấy cô: “Cho dù em muốn anh thế nào, em hãy nói cho anh biết được không? Anh…không muốn để vuột mất em.”
Cô gật đầu, cảm thấy khuôn mặt lạnh lẽo nóng lên trước ngực an
