Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326745

Bình chọn: 7.00/10/674 lượt.

y sẽ ra sao nếu không thấy anh?”

Mạnh Bảo nhắm mắt, buông một câu:

“Đừng đợi anh!”

“Lạy Chúa tôi, chị Nhi, chị Nhi!”

Phương Nhi dần dần mở mắt khi nghe thấy tiếng gọi thân quen của Vân Trang. Màu trắng ảo não của bệnh viện hiện ra trước mắt cô.

“Vân Trang, là em à...”

“Cuối cùng chị cũng tỉnh, em tưởng phẫu thuật không thành công! Chị mê
man 2 ngày từ sau phẫu thuật rồi. May quá, bác sĩ Vĩnh Sơn giỏi thật!”

“Tại sao chỉ có mình em?”

“Hả? Thì...” – Vân Trang vội đánh trống lảng – “Đây là cuộc phẫu thuật
nhỏ, chị nghỉ một thời gian ngắn thôi là có thể đi lại chút rồi. Chị hãy gắng chiến đấu với bệnh tật, sau này biết đâu sẽ còn vài cuộc phẫu
thuật nữa.”

“Chị hỏi em: Mạnh Bảo đâu?” – Phương Nhi cau mày.

“Chị...biết anh ấy đã ở đây à?”

“Chị còn nghe rõ anh ấy nói với chị “phải sống mạnh mẽ dù không còn anh ấy”. Anh ấy đã đi rồi phải không?”

“Chị Nhi, em sợ chị buồn...”

“Nói đi, chị không buồn đâu. Kể cả có liên quan đến Thanh Linh.”

Vân Trang đành phải kể lại tóm tắt mọi thứ cho Phương Nhi nghe. Phương Nhi nghe xong, chỉ khẽ cười chua xót:

“Hóa ra Minh Phú bị bắt cũng có lý do cả...”

“Chị...”

“Anh ấy đi lâu chưa?”

“Mấy ngày rồi. Và anh ấy nói đừng đợi anh ấy.”

“Sao em không giữ anh ấy lại?”

“Em còn có thể giữ được sao? Em biết anh ấy đau khổ lắm!”

Phương Nhi im lặng, không nói gì cả. Vân Trang cũng phải e dè trước vẻ
lặng lẽ đó của cô. Giờ bệnh tình của Phương Nhi cũng đã được chữa tạm
thời, nhưng trong lòng cô đã được chữa chưa thì không ai biết. Tính
Phương Nhi, nhiều khi cũng có giống Thanh Linh...

“Trang, nhờ em một việc!”

“Gì vậy chị?”

“Đến chùa của Thanh Linh, gọi cái Bông đến đây!”

“Hả? Gọi con bé đó làm gì?”

“Cứ làm theo lời chị đi! Bọn Khánh Quang, Khánh Vinh, Thanh Chi chúng nó không để yên thì cũng đừng hòng chị để yên!”



Mưa rả rích bên ngoài cửa sổ căn phòng u tối. Người đàn bà nằm trên giường, chìm vào cơn mộng mị.

"Thanh Thảo!"

Bóng người đàn ông mờ ảo trong giấc mơ.

"Phúc Nguyên, là anh sao!?"

"Tại sao em lại giả dối như thế!? Anh đã vì em mà chết, giờ em muốn Thanh
Chi đi theo con đường tội lỗi, Thanh Linh chịu đau khổ cả đời sao? Hai
đứa nó là con gái của chúng ta, Khánh Quang là thằng khốn nạn!! Hắn giết anh, hắn cưỡng hiếp Thanh Linh! Thế mà người vợ anh yêu thương đã nghe
theo hắn, em còn là người không!!??"

"Phúc Nguyên, em không phản bội anh! Em không muốn!"

"Em không bao giờ yêu anh, em chỉ si tình với thằng khốn đó đúng không?"

"Không, không,..."

"Đồ khốn! Hãy trả lại sự trong sạch cho con gái tôi! Thanh Linh tội nghiệp
của tôi, nó không đáng có người mẹ như cô! Một đứa ngoan hiền như nó
chưa bao giờ sống đúng tuổi của mình!! Tất cả là tại tôi! Vì tôi yêu cô, tôi luôn gắng giành được cô, đấu tranh quyết liệt với Khánh Quang.
Nhưng cô chỉ coi tôi là kẻ thay thế! Hắn bỏ cô vì trót để mụ đàn bà khác mang thai thằng Khánh Vinh, cô cũng tìm đến tôi! Sao tôi lại ngu ngốc
cưới cô!!?? Tôi gây ra bao đau khổ cho con gái tôi! Thanh Linh, cha có
tội với con! Cha sai rồi!"

"Phúc Nguyên, anh phải nghe em!! Em không..."

Thanh Thảo bừng tỉnh, chỉ là cơn ác mộng. Nhưng bà chắc chắn cảm xúc của bà
là thật, những lời của Phúc Nguyên đã găm chặt vào trái tim bà. Mọi tội
lỗi đều do bà gây ra sao!!?? Không, không phải như thế!! Bà không phải
kẻ phản bội chồng!! Bà nhớ đến ám ảnh cái chết của ông vì cứu bà, ánh
mắt đau khổ khi thấy bà vẫn bị bắt đi, tiếng khóc tang thương của con
gái,... Khi ấy bà đã chết rồi! Nhưng tại sao giờ bà lại sống như thế này chứ!!???

Phải, bà yêu Khánh Quang, đã từ lâu lắm. Không ai biết cả, cứ kháo rằng bà
yêu Phúc Nguyên, Khánh Quang theo đuổi bà nhưng không được nên trả thù.
Ai biết đâu, Khánh Quang, Phúc Nguyên, Thanh Thảo cùng là bạn học. Thanh Thảo ngày ấy xinh đẹp không khác một tiên nữ, hình ảnh cô nữ sinh áo
trắng dịu dàng thanh tú khiến cả Phúc Nguyên và Khánh Quang theo đuổi.
Phúc Nguyên yêu thật lòng vì tất cả mọi thứ nhưng Khánh Quang chỉ mê
đúng nhan sắc. Ấy vậy mà bà yêu Khánh Quang, măjc cho Phúc Nguyên kiên
trì thay đổi và rồi..

"Làm sao lại tỉnh giấc thế?"

Gã đàn ông từ đâu bước vào, ngồi xuống cạnh Thanh Thảo, vòng tay ôm ra vẻ âu yếm. Hơi thở hắn sặc mùi thuốc lá.

"Không có gì, khó ngủ thôi..."

"Khó ngủ thì dậy đi, có việc cho em đấy!"

Thanh Thảo ngờ ngợ nhìn Khánh Quang:

"Em thấy đấy, hai đứa Mạnh Bảo và Minh Thiên đã lọt bẫy, nhưng vẫn còn con bé Vân Trang! Mau đi tóm nó đi."

"Con bé đó có gì khó đâu!"

"Vân Trang dễ xử, nhưng Phương Nhi thì không."

"Bệnh tật như thế thì có gì phải lo."

Khánh Quang khẽ cau mày:

"Đừng bao giờ khinh thường nó!"

Thanh Thảo hơi run, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và đi ra. Ở ba


Lamborghini Huracán LP 610-4 t