pacman, rainbows, and roller s
Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326671

Bình chọn: 9.5.00/10/667 lượt.

trả bởi vì hắn quá nhanh và những cú đấm ấy rất khoẻ, khéo cô
chưa kịp ra đòn là dính chưởng rồi. Hắn đang dùng võ Karate, vẫn những
chiêu võ ấy mà sức của hắn khác hẳn cô. Đấm liên hoàn, đấm móc,…cú nào
hắn cũng dùng để đối phó với cô một cách điêu luyện, dồn cô vào thế
phòng thủ và cuối cùng, hắn đã hạ màn bằng một đòn đá chân lên thẳng tay cô khiến cô mất bình tĩnh. Tranh thủ lúc đó, Khánh Vinh đưa tay tóm cổ
cô, bóp chặt khiến cô không thở nổi. Gương mặt đắc thắng của hắn kề sát
cô:

“Lẽ ra nên cho một quả đấm, nhưng thôi, xinh đẹp thế này thì tha cho. Nhưng cô giữ lời hứa chứ, cô gái?”

Thanh Linh nhìn hắn đầy giận dữ, nhưng hắn vẫn giữ chặt cô và cúi xuống định hôn cô…

BỐP! Một bóng người lao đến với tốc độ sao xẹt tung thẳng cú phi cước về phía Khánh Vinh khiến hắn vội vàng buông Thanh Linh ra để né tránh.
Người đó đáp thẳng xuống đất, quay lại cười:

“Thanh Linh, thằng này không thắng nổi sao mà phải hạ mình với nó vậy?”

“Mạnh Bảo…” – Cô vẫn chưa hết ngạc nhiên.

“À há cái gã bạn trai cô đến rồi hả?” – Khánh Vinh cười nhạt – “Xin lỗi
xin lỗi, tại cô ấy xinh xắn yếu ớt nên tôi phải che chở tí ý mà.”

“Ngứa lỗ tai quá đi!” – Mạnh Bảo đưa tay lên ngoáy ngoáy tai – “Tốt hơn hết mau xin lỗi cô ấy đi trước khi ăn một quả đấy.”

“Xin lỗi ấy à? Nè cậu em, phải xin lỗi tao vì cái tội đánh lén tao đấy.”

“Vậy để tôi xin lỗi ông anh nhé!” – Mạnh Bảo cười rồi bật về phía Khánh Vinh.

Mạnh Bảo trả lại đúng hắn bằng một loạt các cú “liên hoàn” nhưng anh
không dùng tay mà dùng chân – liên hoàn cước. Khánh Vinh vẫn né nhưng có phần vất vả hơn, Mạnh Bảo hoàn toàn mạnh và nhanh hơn Thanh Linh nên
đối phó với Mạnh Bảo đâu phải chuyện đùa. Nhưng chỉ sau mấy phút bị dồn
vào thế phòng thủ, Khánh Vinh cười:

“Với con gái tao còn lai rai chứ con trai thì chấm dứt nhanh đi!”

Nói rồi hắn dùng cánh tay lực lưỡng tóm lấy một chân của Mạnh Bảo nhanh
hơn cả tốc độ của anh, quật ngã anh xuống. Mạnh Bảo vẫn giữ được đà, anh vòng ra sau lưng Khánh Vinh định thụi hắn một quả gãy lưng nhưng hắn đã nhanh chóng né được. Tức mình, Mạnh Bảo kết hợp tay cùng đòn song phi
cước (đá hai chân) bay thẳng về phía Khánh Vinh, từng động tác từ cách
ra cú đá cho đến cú đấm có thể sẽ chọi thẳng Khánh Vinh chết tươi nhưng
Khánh Vinh chỉ cười nhạt, hắn lao đến tóm cổ tay của anh – phần có thể
giữ được cả tay đối thủ - và kéo anh ngã xuống. Phản xạ trấn áp lý trí,
Mạnh Bảo vội dùng tay chống đỡ. Cánh tay lao thẳng xuống cát, dù là cát
mềm vẫn tạo ra một lực lớn khiến cả người tê dại vì cánh tay đau. Khánh
Vinh lập tức lao đến “trả đũa” lại bằng đòn song phi cước. Đôi chân to
khoẻ của hắn từ đằng sau lao xuống lưng Mạnh Bảo như có tấn sắt đổ xuống người khiến anh ngã gục.

“Dừng lại đi, đủ rồi đấy!” – Thanh Linh hét lên, gương mặt đầy sự giận dữ đến tột độ.

Khánh Vinh ngờ ngợ khi nhìn thấy ngọn lửa cháy bùng xung quanh cô, dù
gương mặt cô vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt như muốn giết chết kẻ kiêu ngạo đứng đằng kia. Cô tức giận không phải vì hắn khoẻ hơn cô. Cô giận vì
hắn dám lấy cái đai đó ra làm trò đùa – cái đai mà cha cô đã để lại cho
cô. Cô giận vì hắn coi võ thuật là để đánh nhau, bạo lực. Cô giận vì hắn đánh Mạnh Bảo…

Khánh Vinh bắt đầu thấy sợ, hắn chẳng sợ sức khoẻ của cô mà sợ khí thế của cô. Hắn quay đi:

“Cứ đợi đấy, hôm nay đang không có tâm trạng đánh!”

Nói rồi hắn đi thẳng, biến mất ngay như chưa từng xuất hiện. Thanh Linh
cố kìm nén uất ức, đi ra chỗ Mạnh Bảo đang nằm sấp vùi mặt trong cát.
Cô lật ngửa anh lên thì thấy anh đã ngất xỉu, gương mặt anh vẫn thể hiện rõ sự đau đớn.

“Mạnh Bảo, tỉnh lại đi.” – Cô gọi.

Anh vẫn không mở mắt, mà có thể đã tỉnh nhưng vẫn thấy đau, răng anh nghiến lại. Thanh Linh bắt đầu thấy sợ, lay mạnh anh:

“Này, tỉnh lại đi chứ! Mạnh Bảo!”

Anh vẫn nằm đó. Thanh Linh sợ thực sự, cú tấn công của Khánh Vinh khoẻ
vô cùng có thể làm gãy xương chứ không đùa gì. Hắn không chỉ đánh vào
lưng Mạnh Bảo mà còn làm anh suýt gãy tay vì chống đỡ cơ thể nếu anh
không chống tay xuống cát mềm. Gương mặt anh cũng bị xây xát, hẳn là anh rất đau. Anh đã cứu cô, vì cô mà chịu đòn của Khánh Vinh. Nếu không
phải anh, thì cô không biết Khánh Vinh sẽ giở trò gì nữa…

Cô chưa bao giờ có cảm xúc gì khi thấy ai bị đánh, bị hành hạ nhưng sao
nhìn Mạnh Bảo đau đớn vì Khánh Vinh đánh, cô lại thấy lo sợ thế này?

“Đồ đần độn, tôi đâu cần anh cứu tôi chứ! Tỉnh lại đi! Mau mở mắt ra
đi!” – Cô lay mạnh anh, gọi to hơn – “Mạnh Bảo, tôi xin anh đấy, tỉnh
lại đi, đừng làm tôi sợ…”

Cô im bặt lại ngay. Mạnh Bảo từ từ mở mắt, đôi mắt đẹp dịu dàng nhìn cô trìu mến.

“Tôi có làm sao đâu mà sợ? Chỉ hơi ê ẩm thôi mà.” – Anh cười.

“Anh…” – Thanh Linh không nói nổi nên lời.

“Em khóc đấy à?” – Mạnh Bảo nhìn đôi mắt Thanh Linh ầng ậc nước sắp tuôn trào ra.

“Làm gì có…” – Cô vội đưa tay quệt đi.

“Em khóc vì tôi sao? Em