như con đỉa phải vôi thì thôi,
hahaha! Công nhận tao ác ghê gớm, nhưng như thế đồng nghĩa với việc tao
là kẻ mạnh nhất, Mạnh Bảo à mày đừng có võ vẽ làm gì cho phí công nữa,
mày cũng chỉ là loại yếu như sên thôi, hô hô! Nhớ nơi này nhé Mạnh Bảo,
nơi đã đánh mất tất cả, nơi mà mày đã tự tay đánh mất người mày yêu, mày là kẻ ngu đần nhất thế giới này!”
“Không…Thanh Linh…Á!”
Những tên võ sĩ tiếp tục giáng xuống Mạnh Bảo những cú đánh dã man,
người anh bê bết máu. Anh không còn sức nữa, ngất xỉu đi thì chúng mới
tha cho và bỏ đi. Một mình anh bơ vơ lại nơi đó với nỗi đau khôn cùng.
Sóng biển dạt vào bờ, đưa chiếc nơ màu xanh trả về tay anh giống như tất cả mọi chuyện dường như chưa hề bắt đầu.
Anh đã sống những ngày qua cô đơn với nhớ mong với những nỗi hối hận
Anh đã nghĩ đến tình yêu, nghĩ đến những tháng ngày và nghĩ đến em
Còn chính lúc này một mình nhìn đêm đen và những kỷ niệm ùa về dày vò con tim anh!
Người biết không người anh chỉ mong mình đừng xa cách sẽ vẫn như xưa
Làm gì để quay trở lại?
Tình yêu của Thanh Linh, Mạnh Bảo giống như một bông hoa hồng tuyệt đẹp, nhưng gai của nó thì nhọn, đâm vào đau đớn vô cùng.
Thanh Linh đã ra đi, tính mạng của cô không biết sẽ thế nào. Nhưng dù là sống hay chết, chàng trai ấy vẫn đi tìm cô.
Suốt hai năm trời dài đằng đẵng, anh cùng với cô em gái Vân Trang, Minh
Thiên, Minh Phú và những người đã từng cùng Thanh Linh đấu võ đi khắp
nơi để tìm kiếm cô, xuyên từ Nam xuống Bắc mặc dù biết tìm kiếm cô là vô vọng, họ chỉ biết tìm kiếm tung tích của những kẻ nổi tiếng như Khánh
Quang, Khánh Vinh. Nhưng dù khó khăn thế nào, những người trong đoàn vẫn không hề nản, ngay cả Vân Trang. Ngày mà Mạnh Bảo bị đánh phải đưa vào
bệnh viện là ngày cô vừa trải qua kỳ thi cấp III, con đường học tập còn mở mang, nhưng cô nguyện đồng hành cùng anh trai vì cô muốn ở bên anh
trong lúc anh buồn khổ nhất. Cô bé hứa là vẫn sẽ tự học qua sách vở, và
sau này khi tìm được Thanh Linh, cô bé sẽ quay lại học trở lại để bố mẹ
không phải lo lắng và tiếp tục với công việc của mình. Những tháng ngày
khổ cực dần qua đi, nhưng chưa bao giờ Mạnh Bảo nguôi đi tình yêu với
Thanh Linh. Anh sống trong nhung nhớ, ân hận giằng xé, có những lúc đã
muốn chết đi nếu không có Vân Trang và bố mẹ bên cạnh.
“Con người ai cũng phải mắc sai lầm, ai cũng phải chịu đớn đau, nhưng không biết đứng lên sửa đổi thì mới là kẻ sai lầm đáng khinh nhất!”
Vân Trang đã từng nói với anh như thế. Và anh đã đứng lên, tiếp tục hành trình đi tìm Thanh Linh với niềm tin rằng anh sẽ tìm thấy cô, sẽ tiếp
tục những tháng ngày bình yên phía trước. Cả anh em Minh Thiên – Minh
Phú cũng thế, Minh Thiên vì yêu Thanh Linh nên quyết đi tìm cô dù anh
thực sự ghét Mạnh Bảo, còn Minh Phú rất yêu quý anh trai nên quyết đi
theo anh dù cậu còn nhỏ, nhưng dẫu sao nhà cậu là nhà giàu nên không
phải lo lắm, cái chính là cậu bé muốn giúp đỡ những con người yêu thương nhau xứng đáng được đến với nhau. Minh Phú là vậy, cậu là một cậu bé
tốt, cho nên trong đoàn cậu bé vẫn là người hay an ủi, có lúc trêu chọc
cho mọi người cười vui xua tan đi mệt mỏi.
Hai năm trôi qua nhanh lắm, cứ như là hai ngày vậy. Lẽ ra vẫn chỉ là
những tháng ngày đi khắp mọi nơi, trú tạm khách sạn, nhà dân nào đó rồi
lại lên đường cho đến khi đến Đà Lạt, và định mệnh của Mạnh Bảo một lần
nữa thay đổi khi gặp cô gái có tên Phương Nhi…
Mạnh Bảo sững người với cú tát của Phương Nhi. Nó mạnh đến mức in hằn luôn
dấu tay lên má anh, kèm theo cú tát đó là đôi mắt chứa đầy biết bao giận dữ của cô. Cô hét lên:
“Anh là tên ngu xuẩn nhất trần đời mà tôi biết!”
Nói xong cô chạy đi, để mặc anh lại đó. Anh mệt mỏi ngồi gục xuống,
không buồn đuổi theo cô nữa. Có lẽ cô tức giận vì anh chấp nhận cái yêu
cầu của Khánh Vinh là không tham gia vào cuộc thi võ mà cô đã rất mong
đợi này. Nhưng biết làm sao chứ, mỗi khi nhìn lại và đứng trên mỏm đá
này, anh đều rất sợ. Anh sợ lại một lần nữa nhìn thấy có người bị rơi từ mỏm đá xuống biển kia, để rồi mọi thứ quay trở lại điểm xuất phát nhưng lòng người thì vỡ tan không thể nào làm lại được…
Một lúc sau Mạnh Bảo lầm lũi quay trở về. Mạnh Duy và đội võ vẫn đứng chờ, nhưng lúc này mặt họ ai nấy kẻ rầu rĩ người tức tối.
“Mạnh Bảo, con rút khỏi cuộc thi võ sao?” – Mạnh Duy hỏi.
“Bố biết à?”
“Phương Nhi vừa trở về đây kể qua chuyện cho mọi người nghe.”
“Thế giờ cô ta đâu bố?”
“Chẳng biết đi đâu nữa, thấy chạy ra phía bãi biển.”
“Thôi kệ cô ta đi, ăn đi bố.” – Mạnh Bảo ngồi xuống chỗ cá vừa nướng xong.
Mọi người cũng ngồi xuống ăn, nhưng chẳng ai thèm để ý đến Mạnh Bảo nữa
cả mà quay ra trò chuyện với nhau rôm rả. Ai cũng nói toàn chuyện “trên
trời”, không đả động tí nào đến cuộc thi võ, có vẻ họ cố tình không muốn nhắc đến võ để lại nhắc đến Mạnh Bảo. Họ cũng như Phương Nhi thất vọng
với quyết định của anh.
Ngồi ăn cũng chẳng thấy ngo