ải không?”
“Anh thử tin cô ta đi! Rồi anh sẽ phải hối hận về chính đứa con gái mà
anh luôn lảm nhảm là yêu hơn tất thảy mọi thứ trên đời này!” – Phương
Nhi cũng kiên quyết đối đầu lại.
Mạnh Bảo thực sự rơi vào tình thế bí bách. Phương Nhi một khi đã nói thì cô không nói dối hay cố tình nói sai, ánh mắt kia của cô như chứng tỏ
rằng cô nói là thật. Cô không tin cô gái Thanh Linh hoàn mỹ trong tiềm
thức của anh lại là cô gái bên cạnh anh kia. Còn cô gái đó thì vẫn tiếp
tục van nài anh, xin anh hãy tin cô.
“Mạnh Bảo…” – Thanh Linh dựa vào vai anh, bật lên những tiếng nức nở -
“Em đã chịu khổ quá nhiều rồi! Em không muốn đến anh cũng bỏ rơi em nữa! Anh phải tin em, có được không? Vì anh không tin em mà em đã lưu lạc
suốt 2 năm qua, giờ chẳng lẽ anh muốn giết chết em lần nữa sao!?”
“Không phải, Thanh Linh…”
“Mạnh Bảo à.” – Cô đưa đưa tay tìm khuôn mặt anh – “Vì người con gái
khác mà anh nỡ lòng quên đi tháng ngày xưa của chúng ta sao? Chúng ta đã yêu nhau như thế nào, đã nguyện chỉ luôn bên nhau, tin vào nhau, đi
theo nhau, vậy thì cớ gì anh lại phải nghe một người con gái lạ hả anh?”
Những lời nói đó đột ngột như tiếng sấm đánh vào giữa bầu trời quang
đãng. Những ký ức giữa anh và Thanh Linh ập về như thủy triều dâng sóng, thực sự đúng là ngày xưa, anh đã yêu cô nhiều lắm. Ngay từ lần đầu gặp
gỡ, rồi những lúc chọc trêu nhau, rồi tháng ngày mặn nồng bên nhau, yêu
nhau bằng cái tình yêu tuổi trẻ bỏng cháy, nồng nàn mà thiết tha, chân
thành. Những phút anh và cô cùng cười, những lúc anh ôm cô khi cô yếu
đuối, những lúc anh phát điên lên vì nỗi nhớ cô…Anh đã yêu Thanh Linh
như thế đấy! Thế mà tại sao, đến tận giờ này anh mới nhớ ra nhiều hơn?
Những ngày trước, anh chỉ sống trong nỗi ân hận vì đã hại cô, rồi buồn
khổ thì cuối cùng được Phương Nhi giúp anh xóa đi phần nào, anh đã suýt
nữa thì quên tình yêu của ngày xưa rồi. Phải, anh sẽ luôn tin Thanh
Linh, anh không thể tin ai được nữa cả!
“Anh tin em! Anh sẽ không để ai làm hại em!” – Anh quay lại ôm cô gái ngồi cạnh mình.
Cô gái đó mỉm cười thật hạnh phúc, dụi vào ngực anh. Còn người con gái
ngồi dưới sàn nhà, vẫn nhìn họ, không hề có chút cảm xúc nào bởi vì có
ai thấy trong sâu thẳm đôi mắt kia là cái gì nữa đâu…?
Giờ đây bàn tay cô bị con dao cứa phải, vết dao sắc nhọn dài và sâu ấy
chảy máu ròng ròng trên sàn. Nhưng cô đã nói rồi mà, đau về thể xác
chẳng là gì so với cô!
“Nhiều lúc, em chỉ ước, giá như mình là người đến trước…” – Cô vô thức
bật ra một câu nói chát đắng rồi đứng dậy, đi thẳng ra ngoài bệnh viện.
Ngoài trời bắt đầu cơn mưa lớn, sấm chớp nổ đùng đoàng.
“Mạnh Bảo, anh về đi…”
“Không, Thanh Linh, anh ở lại với em.”
“Bác sĩ không cho anh ở lại đâu! Cô ấy cũng đi rồi. Anh về luôn đi, nếu về muộn mưa to nữa sẽ gặp nguy hiểm.”
“Nhưng…”
“Em sẽ an toàn thôi. Anh đừng lo nữa, mau đi về đi!”
Nghe lời giục của Thanh Linh, Mạnh Bảo buộc phải về. Chiếc xe motor của
anh lao vút đi và biến mất trong cơn mưa, để lại màn đêm đầy u uất và
sầu bi.
Rào! Rào! Cơn mưa rơi mỗi lúc một to, và tiếng sấm sét nổ cùng những ánh chớp liên tục lóe sáng trong đêm.
Mưa…nước mắt…và máu…hòa lẫn vào nhau.
Phương Nhi cứ thế đi trên con đường mưa về đêm vắng tanh. Gần 1h sáng
rồi. Trời chắc sẽ mưa đến mai. Mưa to quá, cứ như đang đập, đang tát vào mặt cô vậy. Nước mưa làm vết thương ở tay cô xót. Máu càng lúc càng
chảy nhiều hơn. Chảy hết ra đi, những dòng máu bệnh tật, sống để làm cái gì nữa đây? Sống để tiếp tục một mình giày vò chính mình, để mình cố tỏ ra vui vẻ nhưng thực tình trái tim quặn thắt khi cứ cố như thế. Thà
khóc òa ra, thà được yếu đuối dù chỉ một lần, liệu có tốt hơn biết bao
nhiêu không? Trước mặt Phương Nhi giờ là màu đen xám xịt, không còn thấy gì cả nữa. Tình yêu, bệnh tật, đau đớn giày vò,…tại sao chứ!!!?? Cô đã
làm gì mà phải chịu những thứ như thế này!!??
“Đau đớn lắm hả?” – Một tiếng cười rít lên từ phía sau.
Phương Nhi quay lại. Trong màn mưa tăm tối chỉ có ánh chớp một lúc lại
lóe lên, bóng một cô gái dần tiến lại phía Phương Nhi. Mái tóc rất dài
của cô ta xõa ra lại thêm bị gió thổi nên che hết mặt mũi. Tiếng cười
của cô ta thật man rợ:
“Khá khen cho mày nhận được ra sự khác lạ ở tao cơ đấy! Thế mày biết tao là ai không, con võ sĩ đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm?” – Cô ta đẩy Phương
Nhi một cái khiến cô mất đà suýt ngã.
“Giọng nói này…Thanh Linh…!?” – Phương Nhi cố bình tĩnh.
“Trong mưa mà vẫn nhận ra giọng, tao công nhận mày thông minh ghê!”
“Thanh Linh, cô là ai!?”
“Hô hô hô, tốt hơn hết khi hỏi tao, đừng nhắc đến cái tên Thanh Linh cho tao nhờ! Đó là kẻ mà tao ghét nhất trong cuộc đời này! Phải đóng giả
làm chị ta, tao thấy buồn nôn!” – Cô gái vừa nói vừa hất tóc ra sau.
Đúng lúc đó, từng ánh chớp lóe lên rất sáng. Mái tóc của “Thanh Linh” đã không còn che cả mặt nữa, giờ lộ ra một gương mặt hoàn hảo. Trên tay