à trên tay cô, cười:
“Đừng tức giận, tôi làm thế để kẻo cô chuồn vào nhà khoá cửa thì chết. Đợi tôi ở đây đó, cấm có đi đâu.”
Nói xong anh chạy đi liền. Thanh Linh bực mình, anh là ai mà ra lệnh cho cô vậy, lại còn cuỗm mất chìa khoá nhà của cô nữa. Nhưng cô nhận thấy
trong lời nói của anh có gì đó chân thành, nên cô đành ngồi xuống trước
cửa nhà ngắm mấy bông hoa thấm đẫm sương đêm. Cô đợi anh. Lần đầu tiên
cô biết đợi một người…
Mười phút sau Mạnh Bảo đã quay lại. Không hổ danh là con trai Mạnh Duy,
tốc độ của anh ta nhanh thật đấy. Mạnh Bảo trả cô chìa khoá rồi quỳ
xuống trước cô, lấy ra một lọ thuốc. Cô chưa hết ngạc nhiên thì anh đã
lấy thuốc bôi vào vết thương cho cô, rồi dùng một mảnh băng quấn lại.
Thanh Linh không tin nổi anh đang làm gì nữa. Vết thương chảy máu ròng
ròng đã được cầm lại, cô thấy dễ chịu hơn, và có lẽ là cô đi được rồi.
“Lọ thuốc này là của mẹ tôi đó.” – Mạnh Bảo giơ lọ thuốc lên.
“Thì sao?”
“Hồi nhỏ, ngày đầu tiên đi được, mẹ kể là tôi cũng đã bị ngã rất đau ở
đầu gối. Mẹ đã dùng thuốc này để chữa vết thương cho tôi. Đây là một
loại thuốc quý, mẹ chỉ dành cho riêng tôi nên mẹ gọi nó là “Only you”
đấy. Lọ thuốc “Only you”, nghe hay không?”
“Ừ hay…”
“Nó có tác dụng chữa vết thương rất nhanh nên cô dùng nó đi. Khi nào khỏi thì trả tôi cũng được.” – Mạnh Bảo đứng lên.
“Tôi trả anh ở đâu đây?”
“Khách sạn Đại Dương, gia đình tôi đi du lịch thuê khách sạn đó. Cô ở đây chắc cô biết chỗ rồi chứ?”
“Tôi biết rồi, cám ơn anh.”
“Tôi về đây, bái bai!”
Mạnh Bảo để lại một nụ cười trước khi quay đi. Thanh Linh nhìn nụ cười
đó với gương mặt lạnh tanh tưởng là không cảm xúc, nhưng thực tình trái
tim cô dường như rung lên một tiếng nhẹ…
Sáng sớm.
“Oáp buồn ngủ thế không biết!”
Phương Nhi vươn vai tỉnh dậy, 6h sáng rồi. Cái lớp võ này mệt thật, chủ
nhật là học cả sáng lẫn chiều nên cô chẳng được nướng gì cả. Cô lại là
lớp trưởng, phải đến sớm để đón thầy giáo mới.
“Nhi yêu dấu bà đã dậy!”
“Á Kim, sao bà không gõ cửa hả??”
“Tôi nghe nói lớp võ sẽ có một thầy giáo mới đẹp trai nên tôi chạy như
bay đến trước hai con Lan, Phượng kia để nhanh được biết ấy mà. Đi thôi, tôi muốn gặp anh chàng đó!”
“Bệnh mê trai đẹp của các bà chắc thành mãn tính rồi (=.=)” – Phương Nhi lắc đầu.
Hai cô bạn nhanh chóng đi đến lớp võ. Vắng tanh chẳng có một ai. Phương
Nhi nhìn đồng hồ, giờ đã là 6h rưỡi mà “thầy” chưa đến sao? Phương Nhi
đâm bực, bọn học sinh thì có thể 6h45 đến nhưng “thầy” mà đến muộn thế
này thì không được. Thầy Quảng lúc nào cũng đến sớm, chưa 6h đã có mặt
còn “thầy” mới này khiến Phương Nhi “ấn tượng” quá đi.
Kim bỗng bày trò:
“Hay tụi mình nấp đi Nhi?”
“Nấp?”
“Chúng ta nấp đi để xem ông thầy đó thế nào, phải tạo bất ngờ chứ!”
“Bà đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.” – Nói thế nhưng Phương Nhi vẫn chiều bạn.
Hai người nấp sau cái cột to đùng, chỉ mấy phút sau đã nghe tiếng xe máy tiến vào trong bãi đỗ xe. Phương Nhi thất kinh, cái xe máy đó…Cô không
thể nhìn lầm được! Kẻ trên xe máy vẫn đội chiếc mũ bảo hiểm mà cô không
tài nào quên nổi ấy.
Anh bước xuống xe, bỏ chiếc mũ ra. Thân hình cao lớn hơn 1m8 cùng gương
mặt lạnh lùng dưới ánh nắng buổi sớm nhìn thật quyến rũ. Phương Nhi nắm
tay lại thành nắm đấm khi nhìn thấy gương mặt đó. Đáng chết! Gương mặt
đẹp trai tuấn tú thật nhưng cô chỉ muốn đấm cho mấy cái vào đó thôi!
“Hoá ra là anh à?” – Cô lừng lững bước ra chặn anh, gương mặt đầy sát khí.
“Là tôi thì sao?” – Anh dửng dưng đáp.
“Thầy tôi nghĩ gì mà cho kẻ biến thái như anh dạy tụi tôi vậy?”
“Ấy mà tôi vẫn được dạy đấy? Ý kiến gì?”
Phương Nhi nghiến răng:
“Để xem anh thắng được tôi không đã!” – Cô giơ quả đấm chực đấm anh.
Bỗng có tiếng reo hò ầm ĩ:
“Ôi thầy giáo mới!”
“Trời ơi đẹp trai quá, thầy dạy tụi em ạ?”
“Trẻ quá, gọi là anh nhé! Ôi anh đẹp trai quá đi!”
“Lũ con gái chúng mày chỉ biết khen đẹp thôi à, anh ấy thật kool và khoẻ mạnh.”
“Chuẩn men luôn, chào mừng thầy giáo mới nào!”
Các sinh viên học võ kéo đến vây quanh Mạnh Bảo ngăn chặn kế hoạch trả
thù của Phương Nhi. Cô thấy anh nhìn cô cười – nụ cười gian mãnh như
khinh thường cô vậy. Cô hậm hực quay đi! Đợi đó, nhất định tôi sẽ bắt
anh phải chịu thua tôi và cuốn xéo khỏi lớp võ mà tôi yêu thích!
“Lớp trưởng hô các bạn tập trung đi!”
Đáng ghét! Dám ra lệnh cơ đấy! Phương Nhi bực mình đành phải miễn cưỡng
hô cả lớp tập trung trong uất hận. Trông kìa, đứa nào đứa nấy xếp hàng
ngay ngắn, đứng nghiêm chỉnh chắc là để nhìn cái mẹt đẹp trai của ông
“thầy” mới đây mà. Phương Nhi chẳng thấy đẹp trai gì sất, chỉ đáng ăn
đấm thôi.
Hùng – thằng bạn Phương Nhi nhắc:
“Hô chào đi chứ!”
“Cả lớp chào…” – Giọng Phương Nhi uể oải.
“Lớp trưởng mà hô thế à?
