pacman, rainbows, and roller s
Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa

Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3217743

Bình chọn: 10.00/10/1774 lượt.

ột cái băng ca nhanh chóng chờ tới, Thiên Minh vội đặt Đình Ân lên trên đó, các nhân viên y tế liền dùng ống thở để Đình Ân hô hấp dễ dàng hơn rồi. Chiếc xe cấp cứu nhanh chóng chạy đi.

Vĩnh Phong, Hiểu Đồng, Quốc Bảo và Minh Thùy nhanh chón quay trở lại xe của mình và chạy theo xe cấp cứu. Cuối cùng Đình Ân cũng thoát chết. Nghe nói là nhờ cách của Hiểu Đồng mà Đình Ân mới có thể chịu đựng được đến giây phút đó. Lửa khi lan đến vòng tròn bao quanh Đình Ân thì dừng lại, chỉ phả lên người cô sức nóng khủng khiếp của nó chứ không thêu đốt.

Sau khi tỉnh lại, Đình Ân không muốn bất cứ ai vào thăm cô hết ngoại trừ gia đình và Hiểu Đồng ra. Khi Hiểu Đồng vừa bước vào, cô thấy Đình Ân đang ngồi bên cửa sổ, mình mặc bộ đồ bệnh nhân, toàn thân bị quấn băng kín mít. Đình Ân nhìn ra phía bên ngoài một cách buồn bã, tuy thoát chết nhưng cô cũng bị phỏng khá nhiều. Lửa quá lớn làm cho chiếc chăn cô quấn trên người cũng nóng hực lên phả lên làn da của cô bỏng rát. Điều tệ hại nhất là, mặt cô có một vết phỏng khá nặng, là lúc cô lo kéo tấm chăn ướt đi lên đã bị một vật rơi trúng mặt. Nhưng lúc đó quá hoảng loạn, cô không hề cảm thấy đau rát. Vết phỏng đó nếu không xử lí tốt sẽ dể lại sẹo. Đối với một cô gái như Đình Ân, vết sẹo trên mặt thật là một điều tàn nhẫn.

- Cậu sao rồi…- Hiểu Đồng nhẹ nhàng đặt bà tay lên vai Đình Ân.

- Mình không sao – Đình Ân cười buồn nói – Bác sĩ bảo hai hôm nữa có thể tháo băng ra rồi. Chỉ là phòng ngừa mình thấy ngứa mà gãi trầy nên băng nhiều vậy thôi.

- Ừ, mình tin cậu sẽ trở lại như cũ mà – Hiểu Đồng cười nhẹ nhỏm nói.

- Sẽ không thể trở lại như cũ đâu – Đình Ân đưa tay lên bên mặt bị phỏng nặng của mình rơi nước mắt nói.

Hiểu Đồng đau đớn ôm lấy bạn vỗ về:

- Không sao đâu, chắc chắn có thể hồi phục mà, cậu sẽ lại xinh đẹp như xưa mà thôi.

- Tại sao! Tại sao lại đối xử với mình như thế chứ, mình đã làm sai điều gì mà ông trời lại nỡ đối xử với mình như vậy? – Đình Ân ôm lấy Hiểu Đồng khóc nức nở bên vai của cô.

Khi Hiểu Đồng bước ra, mọi người liền xúm quanh cô hỏi chuyện, nhưng Hiểu Đồng lắc đầu buồn bã.

- Em có biết người đưa địa chỉ đó là ai không? – Thiên Minh nhìn Hiểu Đồng hỏi.

- Hình như là Vũ Quỳnh, em cũng không chắc cho lắm – Hiểu Đồng dè dặt trả lời. Rồi cô kể lại sự việc mình gặp Vũ Quỳnh rồi sau đó nhặt được phong thư ra sao. Ai cũng không hiểu được nguyên nhân vì sao, đành im lặng chờ kết quả điều tra của cảnh sát.

Chuyện Đình Ân xảy ra chuyện cuối cùng cũng bị báo chí biết được, họ nhanh chóng đăng tin. Những hợp đồng của Đình Ân bị hủy hết, và nhanh chóng rơi vào tay của Anh Kỳ. Đình Ân biết chuyện, tinh thần suy sụp vô cùng.

- Vậy thì Anh Kỳ chắc chắn là chủ mưu, cô ta cho người bắt cóc chị Đình Ân vì tức giận chị ấy đã giành được những hợp đồng béo bỡ từ tay cô ta, cô ta ganh tỵ. Nhưng bị Vũ Quỳnh biết được, mà Vũ Quỳnh lại không dám báo trực tiếp cho chúng ta nên mới lén lút như vậy. Căn nhà đó chủ sỡ hữu là nhà họ Vũ – Minh Thùy vừa nói vừa liếc về phía Vĩnh Phong.

Trước những lời cáo buộc và bằng chứng quá ư chân thật, Vĩnh Phong chẳng thể nào phủ nhận. Trong khi mọi người còn đang căm phẫn thì Hiểu Đồng đã lên tiếng nói:

- Em tin Anh Kỳ không làm chuyện này.

Khi tháo băng ra, quả nhiên phần da tay da chân của Đình Ân trở lại như cũ, nhưng vết sẹo trên mặt vẫn chưa thể lành lại. Đình Ân đau buồn đến không muốn ăn nữa, cô ngày càng gầy đi, khiến bác Hà mẹ cô khóc rất nhiều. Rất nhiều người đã khuyên nhủ Đình Ân, nhưng cô lại vẫn không muốn ăn, chỉ có Thế Nam là không đến.

Thế Nam đến thăm Đình Ân nhưng cậu chỉ đứng lặng lẽ bên ngoài nhìn cô từ khe cửa, cảm thấy tim mình đau như đang chảy máu, rồi sau đó mới quay lưng đi. Nhưng sau lưng cậu là Hiểu Đồng.

- Sao anh không vào thăm cô ấy – Hiểu Đồng hoài nghi nhìn Thế Nam, cậu nghiêng người qua môt bên rồi im lặng không nói.

- Người Đình Ân yêu là anh, nếu có anh bên cạnh chăm sóc an ủi cô ấy, có thể Đình Ân sẽ vui vẻ trở lại.

- Anh …

- Thế Nam! Nếu anh thật sự yêu Đình Ân thì hãy dũng cảm lên. Em biết anh không muốn có lỗi với Thiên Minh, nhưng tình yêu vốn ích kỉ mà. Thiên Minh là người tốt, anh ấy cũng không nỡ nhìn thấy Đình Ân đau khổ thế này đâu. Nếu như tình yêu của anh có thể làm cho Đình Ân vui vẻ trở lại thì ích kỷ một lần có sao đâu. Chẳng lẻ anh định làm con rùa rụt cổ suốt đời hay sao? Anh đã hèn nhát một lần rồi, chẳng lẽ lại muốn hối hận lần thứ hai, huống hồ lần này người Đình Ân yêu là anh.

- Nhưng mà…- Thế Nam vẫn lo sợ , cậu quay lại nhìn Hiểu Đồng thì thoáng giật mình bởi vì phía sau Hiểu Đồng, Thiên Minh đi tới tự bao giờ.

Hiểu Đồng cũng quay lưng lại nhìn theo ánh mắt Thế Nam, cô cũng sững người lại, Thiên Minh từ từ quay người bỏ đi.

Thiên Minh biết chứ, biết người con trai trong lòng Đình Ân là Thế Nam, biết là cô yêu cậu rất nhiều, biết là cô vì cậu mà đau khổ. Nhưng mà cậu nguyện ở bên cạnh cô yêu thương bảo vệ đùm bọc cô. Cậu không quên cái thời còn nhỏ, lúc cậu gặp cái con nhóc gầy gò dễ bắt nạt kia. Thường hay bị cậu và Đình Khiêm trêu chọc đến phát khóc rồi nổi giận đù