Tha Cho Em Được Không?

Tha Cho Em Được Không?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327722

Bình chọn: 9.5.00/10/772 lượt.

kết thúc.

Vì sao hai năm nay không đến thăm gia đình chúng tôi?Em bận! Tập đoàn em mở rộng. Cậu cứ tính làm cho người nước ngoài mãi thế à?Có gì không tốt hả anh? Tôi nghĩ mục đích của cậu không chỉ có vậy. Anh nói đúng. – Tôi nhìn xa xăm. – Em vẫn đang tìm cô ấy. Hai năm nay, em
đi khắp nơi, bố trí người tìm cô ấy … nhưng… - Tôi nhún vai. – Cô ấy vẫn còn ham chơi, chưa muốn quay lại. Lần này ở lại đây bao lâu?Chắc vài tháng. Em mới xin nghỉ phép. Mệt mỏi lắm. Bố mẹ anh đâu rồi?À … - John ngập ngùng. – Đi du lịch rồi. Đi đâu thế anh?À… đi đủ nơi ấy mà!Em muốn ở phòng cô ấy! – Tôi nhìn John cười.Cậu không ở thì ai ở! Cậu thuê căn đó cũng ba năm rồi! Mẹ tôi cũng thường
xuyên dọn dẹp, bày trí như cũ. Cậu thích ở bao lâu cũng được!Dạ được! Để em bế cu cậu lên cho. Phòng em bé ở đâu hả anh?Tầng hai, rẻ phải! Bên cạnh phòng Anna!

Đặt Nicky lên giường xong, tôi khẽ đóng cửa lại. Khi đi ngang qua phòng
Anna, cửa phòng không đóng. Tôi định khép cửa lại nhưng lại bị một bức
ảnh trên bàn thu hút. Tôi nheo mắt cố nhìn cho rõ, thì cánh cửa bị kéo
lại.

Làm gì lâu không xuống thế? Xuống đây, anh chở cậu qua nhà. Dạ! – Tôi nhíu mày, khó nghĩ.

Sau khi chở tôi đến, John giao chìa khóa, và dặn dò tôi vài thứ. Tôi buồn cười, có phải là lần đầu đến đây
đâu cơ chứ. Nếu không tự nấu ăn được, thì ăn thức ăn nhanh, còn không
thì sang nhà anh ăn vài bữa.

Tôi kéo hành lý vào phòng mà trước đây Lam Anh từng ở. Ba năm qua, tôi
đã thuê lại căn phòng này. Tại đây, kỉ niệm của chúng tôi có lẽ hạnh
phúc nhất và vui vẻ nhất. Úc đã từng là mơ ước của cô ấy, đây cũng là tổ ấm thứ hai của cô ấy, nhưng bây giờ cô ấy lại không ở đây. Cô ấy rốt
cuộc đã ở đâu? Ba năm qua tôi vẫn không trả lời được.

Phòng được trang trí không khác một chút nào so với cô ấy đã từng ở đây. Những bức ảnh của cô ấy, tôi đã lén scan, in ra và treo lên. Tôi cũng
đã sắm vài bộ váy cho cô ấy. Quần short và áo phông thì mua ở lần trước
đến St Kilda.

Tôi mở vali lấy ra một hộp ảnh, là hộp ảnh cô ấy đã đặt dưới gầm giường
trong phòng ngủ của chúng tôi ngày đó. Tôi cuối người, nhẹ nhàng đặt hộp giấy dưới gầm giường, có lẽ là một bất ngờ nho nhỏ cho cô ấy khi trở
về.

Khi đặt hộp giấy, tôi lại thấy một mảnh giấy nhỏ, nó bị mắc ở dưới chân
giường. Tôi vội lấy tờ giấy ra. Là một mẩu giấy ghi địa chỉ.

Thật ngờ nghệch!
Vì sao tôi có thể quên nó, sao có thể quên được. Đây là địa chỉ của bà
Génie Céleste người bạn đã mất của cô ấy ở St Kilda. 35 Rue Nationale.

Tôi nhanh chóng đặt vé máy bay đến Provence. Căn nhà ở địa chỉ đó, vẫn
giống như trí nhớ của tôi. Nhưng bây giờ, đã không còn u buồn như trước
nữa. Những bông hoa đủ màu sắc được trồng quanh khu vườn. Bên cạnh còn
được đặt thêm một chiếc xích đu màu trắng, tôi linh cảm được điều gì đó, nhưng không rõ.

Tôi tiến đến, nhấn chuông cửa. Không một ai trả lời, tôi có chút thất
vọng. Đang tính rời đi, thì một cô hàng xóm nhà kế bên đi ra, nhìn tôi
mỉm cười. Người này, với người lần trước chúng tôi hỏi thăm, hình như
không phải là một.

Cho tôi hỏi chủ nhà này có phải là bà Génie không? – Tôi dùng tiếng Pháp hỏi thăm. À, đã có người mua lại căn nhà này. Bà Génie đã mất lâu rồi.Ai đã mua lại nó? – Tôi nóng vội hỏi.Một cô gái trẻ. Tên là Anastia, người Mỹ. Cô ấy trông như thế nào? – Tôi vội vàng tiếp lời. Rất xinh đẹp nhưng đáng tiếc … cô ấy bị không nói được. Cô ấy bị câm.

Tim tôi từng trận co thắt nhưng tôi không hiểu vì sao lại như thế. Linh
tính mách bảo, tôi có thể tìm được Lam Anh thông qua cô gái này.

Làm thế nào để tôi gặp được cô ấy?Theo tôi thấy … cứ cuối tháng cô ấy và gia đình sẽ đến đây. Gia đình ư?Đúng vậy! Cô ấy có chồng và một đứa bé trai rất xinh xắn. Cảm ơn chị!

Lúc trở về nhà ông bà Smith, tôi đã cho người tìm hiểu ngay chủ căn hộ
mới của bà Génie, nhưng thật trùng hợp thông tin điều tra được là zero.
Rốt cuộc là ai đã giúp Lam Anh? Ai lại có khả năng giúp cô ấy nhiều như
thế? Phong tỏa mọi tin tức, một chút cũng tìm không được. Chẳng lẽ là cô gái câm kia sao?

Một tháng sau, trong lúc đang đi mua sắm đồ mua đông cho Lam Anh, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Sau khi nghe cuộc gọi, tôi sững người. Ngay sau đó, tôi sắp xếp mua vé
máy bay đến Boston. Lại sau đó, nhận được tin tức của cô gái câm từ cô
hàng xóm ở Pháp, rằng cô ta hôm nay lại đến Provence. Tôi lại đặt vé đến Provence. Có lẽ nên đến Pháp xác định một chút, rồi đến Mỹ cũng không
muộn.

Đang lúc vội vàng xuống taxi, tôi đâm vào một cô gái và làm rơi điện
thoại. Mùi hương này làm tôi ngẩn người. Đây không phải là mùi hương mà
tôi tìm kiếm ba năm qua sao?

Tôi nhanh chóng chuyển mắt xuống cô gái đang giúp mình nhặt điện thoại.
Tim không tự chủ mà đập liên hồi. Đây không phải là mái tóc tôi đã từng
vuốt, từng giúp người đó buộc tóc sao?

Thông thường, một người theo quán tính nhặt đồ sẽ nhặt bằng tay thuận
của mình. Nhưng Lam Anh không phải là người thuận tay trái. Sao lại n


XtGem Forum catalog