…”
“A……” Nguyễn Miên Miên kêu sợ hãi một tiếng,“Không thể nào?”
An Tiểu Mễ cười khanh khách vang lên,“Nhưng, cũng không hối hận nha, kỹ thuật còn rất cao nha, ha ha……”
Nguyễn Miên Miên hắc tuyến,cô không dự đoán được An Tiểu Mễ sẽ đến thật,chuyện đã qua thật khó nói tới nói lui còn dám mang đàn ông trở về nhà.
“Vậy cậu hợp ý với hắn ?!” Nguyễn Miên Miên cười hỏi cô.
“Làm sao có thể……” An Tiểu Mễ cười nhẹ nói:“Chỉ là tình một đêm mà thôi, hiện tại tình yêu đều giống thức ăn nhanh,một đêm là đủ……”
An Tiểu Mễ từ trước đến giờ không tin vào tình yêu bền lâu,rất là chán nha….
Nguyễn Miên Miên đang muốn nói cái gì, lại nghe thấy điện thoại truyền đến giọng khó chịu của đàn ông,sau đó nghe được tiếng kêu sợ hãi của An Tiểu Mễ, điện thoại bị cắt đứt.
Nguyễn Miên Miên ngạc nhiên,đổ chút mồ hôi lạnh, không đến mức đi sáng sớm còn muốn tiếp tục chứ……
Tức giận cắt đứt điện thoại, ngẩng đầu, liền thấy vẻ mặt như ánh sáng mặt trời của Lam Dạ Hiên,cười rực rỡ nhìn cô,tim của Nguyễn Miên Miên đập liên hồi, sáng sớm nhìn thấy nụ cười này,uất ức trong lòng cô đều bị xóa sạch….
So ra mà nói, tuy rằng sắc mặt của Lam Dạ Hiên đối với cô chưa từng hoà nhã [ là cô tự nói đó nha ......'> nhưng mà so với Lam Dạ Ảnh không chút tôn trọng và bá đạo mà nói Lam Dạ Hiên có vẻ ôn hòa hơn……
Nhất là lời nói đả thương người của Lam Dạ Ảnh ngày hôm qua, làm cho Nguyễn Miên Miên trong lòng sầu não.
“Miên Miên,cô điều đến bộ phận nghiệp vụ sao?!” Lam Dạ Hiên và chuyện xả ra với cô ngày hôm qua dường như có chút thấu hiểu.
Nguyễn Miên Miên nghe thấy có chút không được tự nhiên, nhất là hắn gọi tên Miên Miên thân thiết như thế.
“…… A,là tôi xin điều đến.” Nguyễn Miên Miên nói xong,“Lam phó tổng tới nơi này có chuyện gì sao?!”
“Miên Miên……” Lam Dạ Hiên ôn hòa nói,“Chúng ta trong lúc này không cần phải xa lạ như vậy……”
Nguyễn Miên Miên cúi đầu, quật cường nói:“Công ty có quy định của công ty……”
Lam Dạ Hiên không thể nghe thấy tiếng thở dài của cô, một lúc sau mới nói:“Ngày mai tôi muốn đi công tác,cô chuẩn bị một chút, đi sang thành phố khác bàn công việc,nếu cô làm tốt tôi sẽ tăng lương thăng chức……”
“Ách,Được……” Nguyễn Miên Miên cũng không nghĩ nhiều, gật đầu đáp ứng, quản lý bộ phận nghiệp vụ ở một bên nghe được , thầm nghĩ không biết Nguyễn Miên Miên rốt cuộc có bản lĩnh gì, làm cho hai anh em Lam tổng đều đối cô có vài phần kính trọng, hơn nữa…… Cái gì thăng chức tăng lương, lại thăng chức,cái vị trí quản lý này hắn không muốn cho Nguyễn Miên Miên đâu nha?!
Quản lý trong lúc nhất thời lo lắng đứng lên, lại không thể nói gì…chỉ là đứng im…
Lam Dạ Hiên nhìn thoáng qua thật lâu Nguyễn Miên Miên, mới chậm rãi rời đi , muốn vội cũng không vội được,theo đuổi con gái…… Hắn thật ra không có bao nhiêu kinh nghiệm đáng nói……
Chỉ là, hắn với lam Dạ Ảnh trong ở giữa thù hận, càng ngày càng sâu ……
….
An Tiểu Mễ thở hổn hển, có chút khó khăn nhìn thoáng qua người đàn ông sáng sớm đã quấn quít lấy mình,“A, đủ rồi nha, chẳng qua là tình một đêm mà thôi, anh vì sao cứ tóm tôi không tha chứ aaaaaa?!”
Lam Tư Thần cười xấu xa,nghiên thân ép lên người cô, xấu xa nói:“Ai nói , hiện tại đã không tính là tình một đêm , hay là tính là tình nhiều đêm đi?”
“Anh……” An Tiểu Mễ mặt đỏ bừng, chán nản nói:“Cho dù tình nhiều đêm thì như thế nào? Anh đem tôi biến thành cái gì?!”
Lam Tư Thần nhíu mày, cười xấu xa nói:“Không muốn thế nào? Chỉ là, cần cô chịu trách nhiệm với tôi, hoặc là tôi chịu trách nhiệm với cô…….”
“A, Lam Tư Thần, anh đừng có không biết xấu hổ như vậy……” An Tiểu Mễ giận giữ,“Anh đừng mơ tưởng coi đây là cái cớ muốn cùng tôi dây dưa không ngớt……”
Lam Tư Thần lưu manh huýt sáo,“Không tệ, bây giờ có thể nhớ rõ tên của tôi ,xem như cô có chút lương tâm, tục ngữ có nói một ngày vợ chồng trăm ngày ân huệ, huống chi chúng ta có nhiều ngày như thế…… An Tiểu Mễ, cô không cần ác như vậy…… Cô sẽ hối hận , tôi là…… một báu vật kim cương,nếu bỏ lỡ, cô nhất định sẽ hối hận cả đời……”
“Cái gì, hối hận còn lâu á!” An Tiểu Mễ thô lỗ đạp hắn một cước,nhanh chóng đỏ mặt tía tai nhảy dựng ở trên giường, đem tất cả quần áo tối hôm qua quăng ở trên mặt đất nhặt lên đến, ném tới mặt hắn, nói:“Mau mặc quần áo vào, cút đi!”
Lam Tư Thần bất đắc dĩ thở dài một tiếng, ra vẻ u oán nói:“Ai, ăn xong không chịu nhận nợ, thật sự là cô gái nhẫn tâm……”
-_-|||
“Mau cút, đừng dong dài……” An Tiểu Mễ hoàn toàn nóng nảy, cũng vội vàng mặc vào quần áo vào.
Lam Tư Thần chậm rãi mặc quần áo, một mặt nhìn An Tiểu Mễ như hổ rình mồi nhìn chằm chằm mình, hắn thật lâu sau mới đứng lên, sau đó lại đứng ở trước mặt cô,“Chụt chụt……” Nhanh chóng hôn lên mặt cô.
An Tiểu Mễ tức giận chà chà mặt, hung ác trừng mắt liếc mắt hắn một cái, đưa tay đẩy hắn ra ngoài cửa, muốn đóng cửa thì Lam Tư Thần lại nghiêng người tựa vào cánh cửa, một tay chống cánh cửa chuẩn bị đóng cửa, lông mày nhếch lên nói:“Cô gái,muốn cho tôi số điện thoại không……”
“Muốn cái rắm!” An Tiểu Mễ thô lỗ cắtt đứt lời nói của hắn, đẩy tay hắn ra,“Rầm……” Dùng hết sức để đóng cửa lại, sau đó mới nhẹ nhàng