thở ra……
Lam Tư Thần đụng phải lỗ mũi, ngượng ngùng sờ sờ cái mũi, giận giữ rời đi , không dự đoán được này cô gái nóng bỏng này, quả thật là rất khó khó đối phó……
Nhưng, hắn chỉ là thích nóng thôi , ăn rất nghiền……
An Tiểu Mễ cúi đầu nhìn quần áo tùm lum dưới giường,ly rượu, một đầu mồ hôi lạnh, tối hôm qua uống rất nhiều…… Quả nhiên, rượu không phải là thứ tốt……
Cô dọn dẹp sạch trong nhà, tắm rửa một cái, đem quần áo bỏ vào máy giặt chỉ có chút xíu đã đến giữa trưa ,cô vội vàng chọn vài đồ trang sức trang nhã, chuẩn bị ra cửa cùng với Nguyễn Miên Miên đi ăn cơm trưa, liên tục mấy ngày chưa gặp mặt……
Điện thoại đột nhiên reo lên,người bên kia nói:“Miên Miên, giữa trưa chúng mình cùng nhau ăn cơm nha……”
“Ừ,Đựơc……” Nguyễn Miên Miên lập tức liền nở nụ cười,“Người đàn ông kia đi rồi……”
Mặt An Tiểu Mễ lập tức đen lại,“Miễn bàn tới hắn ,mình nhanh chóng đến công ty đưa điện thoại cho cậu……”
“Được……” Nguyễn Miên Miên trả lời,sau đó cắt đứt điện thoại.
Lam Dạ Ảnh chuẩn bị đến rủ Nguyễn Miên Miên đi ăn cơm trưa, lại phát hiện cô đã đi rồi……
“Chết tiệt……” Lam Dạ Ảnh cắn răng, đem cô điều đến bộ phận nghiệp vụ chính là không tốt, thoát khỏi tầm mắt của mình thật sự là không thoải mái……
Xoay người thấy một món đồ thủy tinh rơi xuống đất, khi nhìn ra ngoài cửa sổ dưới lầu, lại phát hiện cô đi theo một cô gái khác lên xe, một chút liền đi thật xa , hắn cắn chặt răng mặt u ám đi ra khỏi bộ phận nghiệp vụ, nhìn thấy quản lý bộ phận nghiệp vụ run sợ trong lòng, nhưng mà hắn cũng không dám hỏi thêm cái gì, Nguyễn Miên Miên về sớm, tổng giám đốc không có nói cái gì, làm sao một quản lý nho nhỏ như hắn dám nói……
Lam Dạ Ảnh chân trước mới vừa đi, Lam Dạ Hiên lại đi đến.
Chân quản lý bộ phận nghiệp vụ mềm nhũn, vội vàng xoa xoa mồ hôi lạnh, hôm nay là ngày gì a,tại sao ai nấy đều tập hợp lại đây tìm Nguyễn Miên Miên?! Thật sự là kỳ quái ……
Tuy rằng Lam Dạ Hiên đã không phải là tổng giám đốc nhưng mà vẫn còn uy thế……
Hắn nhíu mày,“Nguyễn Miên Miên đi với ai rồi?!” Trăm ngàn đừng nói với hắn là theo Lam Dạ Ảnh đi ăn cơm trưa ……
“Ack,cô ấy về sớm ,tôi thấy cô ấy giống có một người bạn gọi điện thoại tới,không chừng là đi ăn cơm, vừa mới……” Quản lý nuốt nước miếng, không sợ chết nói:“Vừa rồi Lam tổng cũng đến tìm……”
“Sao?!” Lam Dạ Hiên hứng thú nhíu mày, nói như vậy là không đi với Lam Dạ Ảnh……
Hắn cuối cùng đi lại ra khỏi bộ phận nghiệp vụ .
Quản lý xoa xoa mồ hôi lạnh, lẩm bẩm:“Sau này, bộ phận nghiệp vụ sẽ náo nhiệt lên, các ngươi…… Về sau cố gắng làm việc, bằng không có hậu quả gì các cô cậu chịu ……”
Phía dưới hai mặt nhìn nhau dò xét, cũng hiểu được trong lòng run sợ, đối đãi với Nguyễn Miên Miên không không biết làm như thế nào cho phải .
Lam Dạ Hiên đang định lái xe đi ăn cơm trưa, điện thoại vang lên, hắn tự tay nhận lấy,“A……”
“Anh…… Em đã về nước ……”Giọng nói nhẹ nhàng của Lam Tư Thần vang ở một đầu khác điện thoại.
Lam Dạ Hiên hết sức nhíu mày,“Cái gì?! Em không phải du dọc ở Anh quốc?! Vì sao đột nhiên trở về? Mẹ có biết hay không? Tên nhóc này, sẽ không lại trốn học chứ?!”
Lam Tư Thần cười hắc hắc,“Anh,anh đừng khẩn trương quá,anh đang ở công ty sao?Em tới tìm anh……”
Lam Dạ Hiên cắn chặt răng, nói:“Em ở đâu?Anh đến tìm em, vừa vặn chúng ta cùng ăn cơm trưa……”
“ỪM, Em ở……” Lam Tư Thần nói sơ một chút nơi của mình .
Lam Dạ Hiên cắt đứt điện thoại, phát động xe hướng thẳng tới nơi hắn chỉ định,gầy đây xảy ra chuyện gì ít nhất cũng phải nói cho Lam Tư Thần biết,hắn đã trưởng thành,có thể cùng với mình chung họan nạn…….
“Em chừng nào thì trở về ? Ngay cả một chút tin tức cũng không có?!” Lam Dạ Hiên bình tĩnh hỏi hắn.
Lam Tư Thần nở nụ cười sảng khoái,“Trở về vài ngày rồi nhưng em gặp được một cô gái rất thú vị,cho nên tới hôm nay mới nhớ tới vội gọi điện thoại cho anh……”
-_-|||
“Tiểu tử ngươi thật đúng là có lương tâm nha……” Lam Dạ Hiên lạnh lùng chế giễu:“Tiểu tử thúi chỉ biết ở bên ngoài ăn chơi lêu lổng, lại gặp được một yêu tinh cuốn lấy em ? Lớn như rồi ít nhất nên quan tâm chuyện trong nhà một chút……”
Lam Tư Thần hắc hắc nở nụ cười một chút nói:“Trong nhà không phải có anh sao? Em chỉ phụ trách tiêu tiền giùm anh thôi……”
Lam Dạ Hiên thở dài một tiếng,“Chỉ mong vẫn như thế này thì tốt rồi,Tư Thần,lúc em không có ở đây trong nhà đã xảy ra một một chuyện giờ,người đàn bà kia mang theo Lam Dạ Ảnh trở lại……”
“Cái gì?!” Lam Tư Thần biến sắc, trực tiếp từ trên ghế nhảy dựng lên,“Chuyện này xảy ra khi nào?Bà ta trở về làm cái gì?!”
Ánh mắt Lam Dạ Hiên lo lắng nheo lại, khóe miệng lạnh lùng gợi lên cười,“Hiện tại tổng giám đốc Lam thị đã không phải của anh, sau này…… Có lẽ đều không có hai anh em chúng ta ……”
“Là ai quyết định ? Ba ba đâu?Qúa đáng nha, đáng giận……” Lam Tư Thần cố giữ bình tĩnh không được, nhảy dựng lên muốn chạy trở về nói rõ lý lẽ với Lam Thiên.
Lam Dạ Hiên nhanh tay giữ chặt hắn, lạnh lùng nói:“Em đừng làm liều, mẹ bây giờ còn không biết em muốn làm mẹ tức chết sao?!”
Lam Tư Thần nghẹn cả bụng khí, nói:“Chẳng lẽ để mẹ con bọn họ làm tới sao? Không nên đem chúng