pacman, rainbows, and roller s
Thay Một Nàng Vợ Dễ Thương Hiền Lành

Thay Một Nàng Vợ Dễ Thương Hiền Lành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323792

Bình chọn: 7.00/10/379 lượt.

Em không nhìn lầm.”

“Nhưng không phải anh muốn lấy bộ điệp luyến giai nhân này đi dự thi sao?”

“Quần áo có thể lấy đi dự thi còn rất nhiều, không thiếu một bộ này.” Anh ý vị thâm trường nhìn cô,“Anh chỉ muốn lấy tác phẩm anh hài lòng nhất tặng cho người thân cận nhất của anh mặc, Thủy Tâm, em mặc nó vào vì anh đi.”

Lời nói này ái muội không rõ ràng, khiến trái tim của cô đập bình bịch lên.

Tác phẩm hài lòng nhất cho người thân cận nhất ? Chẳng lẽ…… Anh ấy xem mình là người thân cận nhất của anh ấy sao?

Nhưng mà vừa mới trước đây, rõ ràng anh ấy còn một bộ dạng lạnh lùng cách xa người ngàn dặm, vì sao bây giờ lại thay đổi thái độ?

“Sorry!” Dường như hiểu được hoang mang của cô, anh nhìn cô nói lời xin lỗi:“Có liên quan đến thái độ của anh mấy ngày hôm trước, anh thừa nhận là anh đã quá xúc động , nếu như em muốn trừng phạt anh, chờ sau khi cuộc thi kết thúc anh sẽ tùy em xử trí, có điều anh hy vọng hôm nay em có thể cùng anh đi tham dự, được không? Thủy Tâm.”

Đối mặt với gương mặt chân thành, tiếng nói mê người, dáng vẻ dịu dàng của anh, lòng phòng bị của Thu Thủy Tâm trong nháy mắt liền sụp đổ .

“Còn nữa, cám ơn em đã giúp anh sửa lại tốt những bộ quần áo đó, tuy rằng so với phong cách của anh từ trước đến nay có chút chênh lệch, nhưng mà thiết kế cảm kỳ thật rất tốt.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên.“Cho…… Cho nên a?” Anh ấy sẽ không phải muốn lấy những quần áo đó đi dự thi chứ?

“Cho nên –” Anh cười điểm chóp mũi cô một cái,“Anh muốn mang những cái chúng ta cùng nhau thiết kế đi dự thi a.”

“Không thể nào?” Cô kêu lớn lên,“Sở dĩ em sửa những quần áo này chỉ là cảm thấy chúng bị bỏ đi rất đáng tiếc , ai yo, nếu anh thật sự mang mấy cái này đi dự thi khẳng định sẽ khiến người ta cười chết mất!”

“Không còn kịp rồi, anh đã đưa quần áo đi rồi.”

Cô còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cửa phòng ở phía sau lại bị người ta mở ra, Âu Quân Thiên đi đến.“Ba ba, Trung bá nói…… Ách?”

Nhìn thấy ba trần nửa thân trên cậu cũng không kỳ quái, nhưng mẹ đang ở trên giường liều chết cầm lấy chăn trùm lên mình kia khiến cho cậu cảm thấy bất ngờ.

“Vì sao ba mẹ lại ở cùng một phòng a?” Cậu bé khó hiểu hỏi.

Mặt Thu Thủy Tâm càng đỏ hơn, xong đời rồi ! Phải giải thích với con như thế nào a?

Trên mặt Âu Cánh Thần không chút ngượng ngùng, trả lời một cách đương nhiên: “Ba mẹ vốn dĩ nên ngủ cùng một phòng.”

Cậu nhóc kia vẫn còn muốn hỏi rõ ràng hơn một chút,“Nhưng mà trước kia ba mẹ đều là tách ra ngủ ……”

Anh buồn cười điểm cái trán con một cái,“Vấn đề này chờ con lớn hơn một chút tự nhiên sẽ biết. Được rồi, giờ nói cho ba ba nghe, Trung bá nói cái gì ?”

“Ách…… Trung bá nói, bữa sáng đã chuẩn bị xong.”

“Ừ, vậy con nhanh đi nói với Trung bá, ba mẹ sẽ xuống lầu dùng bữa sáng ngay.”

“Ân, được.”

Đuổi con đi xong, quay đầu lại, Âu Cánh Thần nhìn Thu Thủy Tâm vốn tính làm đà điểu, bây giờ đã trốn trong chăn đại khái là chuẩn bị làm gấu Bắc Cực ngủ đông luôn rồi.

Lần đầu tiên Thu Thủy Tâm đến nơi hoa lệ thế này, những người mẫu tập hợp trong hội trường, trên sân khấu hình chữ T thật dài lóe ra những ngọn đèn chói mắt cùng âm nhạc sống động.

Nhiều tập đoàn lớn cũng tham gia thi đấu, các phóng viên đều ở trước sân khấu không ngừng chụp ảnh, chụp ảnh, nếu không thì vội vàng chạy đi phỏng vấn những nhà thiết kế hoặc người mẫu.

Ngồi ở ghế ngồi dành cho khách quý, Thu Thủy Tâm mặc một bộ lễ phục dạ hội màu hồng nhạt khẩn trương hề hề xem cuộc thi, Âu Cánh Thần ngồi ở bên cạnh cô nhẹ nhàng nắm tay nhỏ bé của cô, nhìn sang cho cô một cái tươi cười trấn an.

“Thả lỏng một chút, đừng khẩn trương, người thi đấu là anh mà không phải em.”

“Nhưng mà đợi lát nữa quần áo Phi Shary Á sẽ lên sân khấu, em rất sợ những bộ quần áo bị em chỉnh sửa qua……” Cô càng nghĩ càng bất an,“Thật mất mặt, nếu bị những uỷ viên bình thẩm chê cười, về sau em cũng không muốn sống ……”

“Nếu như thật sự bị người ta chê cười, anh liền chấm dứt nhãn hiệu Phi Shary Á này.” Anh nửa đùa nửa thật nói, anh vô cùng tự tin vào mắt thẩm mỹ của bản thân, nếu dám lấy đi thi đấu, thì nhất định đã có nắm chắc.

“Ách?” Cô hoảng sợ nhìn anh,“Anh nói thật sao?”

“Dù sao, em tin tưởng anh là được.”

Đột nhiên, ngọn đèn vốn đang lóe sáng tối sầm lại, âm nhạc cũng chuyển sang giai điệu nhu hòa.

“Sau đây tác phẩm sắp lên sân khấu là trang phục của nhà thiết kế Young, bộ sưu tập Phi Shary Á –”

Cùng với âm thanh của người dẫn chương trình, một người mẫu có dáng người cao gầy mặc một bộ lễ phục váy ngắn màu đen tiến lên sân khấu, tiếp theo, là hai người mẫu mặc lễ phục dài màu tím.

Nhìn những người mẫu lần lượt đi ra, Thu Thủy Tâm càng nhìn tim đập càng nhanh, đến cuối cùng nhắm luôn mắt lại, tựa hồ rất sợ đối mặt với kết quả sắp sửa nhận được.

Thế nhưng bất an hơn nửa ngày, cô cũng không nghe đ