The Smile

The Smile

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3214195

Bình chọn: 9.5.00/10/1419 lượt.

thì không sao.” Cậu nhìn sang chỗ Vũ Linh Nhi, lên tiếng.

“ Mà cũng thật kỳ quái, nghe nói hôm nay Gyu về mà. Sao lại không thấy cậu ta đâu?”

Lưu Anh Phương vừa nói dứt lời thì một dáng người đã xuất hiện ở trước cửa lớp. Đúng là vừa nhắc đến Tào tháo thì Tào tháo liền xuất hiện. Chan Jung Gyu bước vào lớp với vẻ mặt không mấy gọi là vui vẻ.

Cậu ta vứt chiếc vali xuống đất, đi ngay đến bàn của Hà Vi Băng, lập tức kéo cô bạn đứng dậy, vẻ mặt đang rất tức giận. Không phải là vừa xuống máy bay đã chạy vội đến đây đấy chứ?

“ Có thật không? Cậu nói đi! Có thật là như vậy không?” Cậu ta nắm chặt lấy hai vai Hà Vi Băng, trước những con mắt ngạc nhiên của mọi người , gào lên.

“ Chan Jung Gyu! Cậu làm cái gì thế hả?” Lưu Anh Phương ngay lập tức chạy đến, chen vào giữa hai người bọn họ, đứng chắn trước mặt Hà Vi Băng.

Chan Jung Gyu không thèm để ý đến cô gái kia, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào Hà Vi Băng một cashc đầy tức giận, cậu lặp lại câu hỏi: “ Cậu nói đi! Có thật không?”

“ Gyu! Có gì từ từ nói.” Hoàng Thiên Vũ cũng chạy lại kéo tay cậu ta nhưng lại bị cậu ta thô bạo hất ra.

Hà Vi Băng ban đầu còn có chút ngạc nhiên, sau đó như hiểu ra điều gì. Cô chỉ khẽ cười buồn: “ Cậu biết rồi sao?”

“ Cậu nói đi!!! Có thật là như vậy??” Chan Jung Gyu hoàn toàn mất kiểm soát, một lần nữa nắm chặt lấy cánh tay Hà Vi Băng, siết thật chặt.

“ Cậu! Có gì từ từ nói! Động tay động chân cái gì?” Lưu Anh Phương cầm lấy tay cậu ta.

“ Tránh ra!!!” Chan Jung Gyu đẩy mạnh người đang ngăn cản mình ra. Cả người Lưu Anh Phương mất thăng bằng ngã xuống đất.

“ Anh Phương! Không sao chứ?” Hoàng Thiên Vũ chạy lại đỡ cô.

Lưu Anh Phương thật sự nổi giận, gạt tay của Vũ ra, gào lên: “ Rốt cuộc là cậu nổi điên cái gì hả?”

Nhưng Jung Gyu giờ đây hoàn toàn không quan tâm gì đến cô. Cậu ta nhìn chằm chằm về phía Hà Vi Băng. Trong đôi mắt có giận dữ, có sợ hãi, lại giống như có người mới lừa dối cậu ta.

“ Nói đi! Có phải cậu sắp sang Hàn không?” Chan Jung Gyu gằn ra từng chữ, đôi mắt nhìn về phía Hà Vi Băng đang đứng bất động. Cậu ta thật sự mong cậu trả lời là không phải.

“ Sang Hàn? Chan Jung Gyu! Cậu nói cái gì thế hả?” Lưu Anh Phương lặp bắp kinh hãi hết nhìn Chan Jung Gyu rồi lại quay sang nhìn Hà Vi Băng.

“ Cậu…” Hoàng Thiên Vũ cũng ngạc nhiên không kém.

“ Đúng!” Ngược lại Hà Vi Băng lại hết sức bình tĩnh, cô biết rồi thế nào ngày này cũng đến.

Chan Jung Gyu như hoàn toàn mất đi sức lực, buông Hà Vi Băng ra, cả người ngã ngồi trên mặt đất.

“ Hóa ra… Nhưng tại sao lại không nói… cho tôi…” Cậu ta thẫn thờ nhìn lên phía cô.

“ Không phải việc gì quan trọng. Có nói cũng đâu thay đổi được gì?” Hà Vi Băng nghiêng đầu không nhìn ánh mắt của cậu ta, đôi bàn tay hơi run.

“ Không phải việc gì quan trọng? Cậu coi tôi, à không, cậu coi tất cả chúng tôi là cái gì? Bạn cậu ư? Cậu có biết là mình đang làm cái gì không?” Chan Jung Gyu châm rãi mà nói, bình tĩnh đến nỗi khiến người ta phát sợ.

Tại “Góc khuất”, một bàn bốn người hai nam hai nữ dễ dàng thu hút sự chú ý của người khác. Nhưng không khí ở đó lại không mấy tốt đẹp.

“ Cậu bao giờ đi?” Hoàng Thiên Vũ hỏi.

“ Một tháng sau.” Hà Vi Băng hơi cúi đầu, bình tĩnh mà trả lời.

“ Cậu tại sao lại không nói cho chũng tớ biết?”

Lưu Anh Phương bây giờ cũng không còn tâm trí mà ăn uống. Thái độ kỳ lại của Hà Vi Băng dạo gần đây, hóa ra là vì việc này mà ra.

“ Nói ra thì được tác dụng gì? Tỡ cũng đã quyết định rồi.”

“ Không được tác dụng gì?” Chan Jung Gyu nãy giờ im lặng đột nhiên lại lên tiếng, cậu ta tức giận mà nhìn Vi Băng. “ Cậu nghĩ đây là trò đùa sao?”

Cậu ta lần này không thể nào nhịn được. Vì cái gì mà cô lại chịu đựng một mình chứ? Không phải là còn có cậu, có mọi người ở đây sao? Chẳng lẽ cô không coi Chan Jung Gyu này ra gì sao? Trong lòng cậu ta lại nổi lên một chút chua xót, một chút bất lực.

Cậu rốt cuộc làm gì vậy chứ? Nếu không phải khi sang Hàn cậu gặp Lee Woon Kyo và biết hết mọi chuyện thì có phải lúc Hà Vi Băng lên máy bay, mọi người mới biết không? Cậu hiểu rõ thứ tình cảm mà mình giành cho cô gái đó. Vì vậy cậu lại càng cả thấy vô lực hơn. Chính xác là cậu thấy bản thân mình hoàn toàn vô dụng.

“ Gyu! Thôi đi. Dù sao cũng lỡ rồi.” Là Hoàng Thiên Vũ lên tiếng.

“ Cậu không đi không được sao?” Anh Phương nắm lấy tay Băng, cô vốn biết cô bạn này của cô không thích làm những việc như thế này. Tính của Hà Vi Băng vốn ương bướng, khó bảo, nếu cô ta có không thích, dù có ép cũng không làm cô ta thay đổi. Nhưng… lần này…

Hà Vi Băng nhìn cái nắm tay của cô bạn, khẽ thở dài: “ Không được.”

“ Được rồi. Cũng không phải là đi đâu xa. Muốn thì có thể đến thăm được mà.” Hoàng Thiên Vũ cười một cái, phá tan đi bầu không khí căng thẳng xung quanh. Bọn họ dù gì cũng là bạn bè, c


Polly po-cket