, nó từ từ tiến đến bàn làm việc của Đăng. Đưa mắt nhìn 1 lượt kệ sách, chỉ toàn sách về công nghệ thông tin và ngoại thương. Nó đi tới cạnh bàn làm việc, tay kéo hộc tủ ra. Hơi mĩm cười, nó lôi 1 tập giấy từ trong đó ra. Tay nó thoăn thoắt liên tục, nhanh như chớp. Lần này thì gương mặt nó tươi tĩnh hơn hẳng khi thấy 1 cuốn sổ. Không chần chừ nó lật cuốn sổ ra, toàn bộ là ghi chép về T.K và Gia Bảo, Gia Huy và…Hoàng Triệu. Suy nghĩ 1 hồi lâu, nó bỏ cuốn sổ vào cặp. Nhanh nhanh thu gọn mọi thứ như ban đầu, sẵn tiện thu dọn đồ đạc ra về. Nó đã tìm được thứ cẩn tìm rồi, không cần ở đây nữa.
- em về sao ? _ Đúng lúc đó Đăng bước vào. Nó không trả lời, chỉ cặm cụi gom đồ bỏ vào giỏ.
- vậy thì anh đưa em về nhé ?
- không cần._ nói rồi nó lao thẳng ra khỏi cửa. Để Đăng đứng yên nó, ánh mắt khó hiểu…
“Cạch” – cửa nhà nó mở. Bước vào, cầm đôi giày trên tay, nó bước đi uể oải. Ren từ phòng bếp đi ra, miệng ngậm miếng bánh mì nướng, tay ngãi ngãi đầu. Nom mới vừa ngủ dậy đây mà..
- cậu đi đâu vậy ? kiếm cả buổi sáng…_ Ren nói
- tới dinh thự Trần Gia _ nó trả lời, không màn tới ánh mắt ngạc nhiên của Ren, nó nói tiếp.
- kiếm cớ họp nhóm để lấy thông tin
- thế có được gì không ? _ Nó đưa cuốn sổ trước mặt Ren, làm anh ngạc nhiên tập hai.Tính vơ tay lấy cuốn sổ thì bị nó rụt tay lại, nó nói tiếp
- tôi muốn xem qua trước ! _ nói rồi nó phóng lên lầu.
ngồi chóng cầm, tay lật từng trang một. Cũng chẳng có gì mới, những thông tin sơ khai về T.K mà nó đã học thuộc trong đầu từ lâu. Lý lịch của cả 3 người con cũng chẳng có gì nổi bật ngoài cái tên và chức vụ trong tập đoàn. Nó lắc đầu ngán ngẩm, có lẽ nó đã tốn công vô ích rồi. Nó cứ lật từng trang 1, đôi mắt dừng lại nhìn vào tấm ảnh đã sờn cũ, nét chữ bị nhòe đi và trang giấy vàng thấy rõ.
“ Hải Đăng lúc 6 tuổi ” – ghi chú phía sau tấm ảnh. Nó không hiểu sao nhìn gương mặt này rất quen, quen lắm và thân thuộc với nó nữa. Hình ảnh cậu nhóc mập mờ trong ký ức nó… Nó đã gặp Đăng sao ? nó cũng chẳng nhớ nỗi nửa. Dẹp suy nghĩ đó sang 1 bên, nó lật trang kế tiếp.Càng về sau, cuốn sổ càng ghi nhiều điều mới mẻ mà nó chưa từng nghe qua tất nhiên là liên quan đến 3 cậu ấm nhà Trần gia và T.K hùng mạnh. Mắt nó mở to ra, đây chính là toàn bộ thông tin chi tiết về Bảo, Huy, Đăng, Hoàng Triệu và T.K được ghim lại. Càng đọc, nó càng bất ngờ hơn nữa..
Profile
Tên: Trần Gia Huy
Giới tính: Nam
Ngày sinh: 15/11
Nhóm máu: B
Tốt nghiệp trường Đại Học Bách Khoa – Đại Học Quốc Gia, tp.HCM
Xếp Loại: A
- chỉ mới 19 tuổi thôi mà đã tốt nghiệp Đại Học rồi sao ? không thể tin nổi _ nó nói. Đôi mắt chú ý đến dòng chữ viết phía dưới. “ được đặt cách học thẳng lớp 10 năm 13 tuổi ” – nó lắc đầu. Nó chỉ mới bắt đầu chương trình lớp 10 năm 15 tuổi thì hắn đã nhảy cóc lên lớp 10 vào năm 13 tuổi trong khi đó chương trình mà hắn phải tiếp thu là chương trình của lớp 8 mà thôi. “ Quả là đầu óc của thiên tài ” – nó chẹp miệng. Cứ thế, nó cứ đọc mãi cho đến khi chú ý tới dòng chữ đỏ được viết phía sau cuốn sổ “ Ngày 27/11 ký hợp đồng với Tập Đoàn Venus. Địa điểm: Khách sạn The King, thời gian: 18h ” – nó nhếch mép cười khẩy. Cái bộ não của nó lại đang toan tính điều gì đó.
---------------------------------------------------------------------------------------
Nó uể oải dậy sớm làm vệ sinh cá nhân để đi học. Tối qua phải gần 3 giờ nó mới ngủ. Khoác lên mình bộ đồng phục trường Sunshine, trong nó đã đẹp rồi còn đẹp hơn nửa. Mái tóc vẫn không buộc lên, xõa dài, bóng mượt. Không khí của buổi sáng sớm thật trong lành, những đám mây trắng bay bồng bềnh trên nền trời xanh biết. Những chú chim cất tiếng hót đón ngày mới. Nhưng có ai biết, đây cánh cửa là mở đầu cho 1 ngày mới, đón những điều tuyệt vời hay chính là lối dẫn đưa chúng ta tới những chuỗi việc mà ta không ngờ…
Vừa bước đến cổng trường, nó bắt gặp được vô số ánh mắt nhìn nó không thiện cảm. Dù là mới sáng sớm, học sinh tới trường không nhiều nhưng cái ánh mắt đó, nó thấy thật ngột ngạt. Giờ nó mới để ý, những ánh mắt hình viên đạn được bắn ra từ những học sinh nữ. Nó cũng ngầm hiểu ra được phần nào.
- đĩa mà đòi đeo chân hạc, tìm tới nhà của Hải Đăng cơ đấy. Đúng là đồ hồ ly, coi cái vẻ thánh thiện giả tạo này của nó nè. Có cái gì đâu mà tụi con trai cứ mất máu vì nó nhỉ ? _ 2 chị 12 vừa đi ngang nó, cố nói thật to để cho nó nghe thấy, không quên ném ánh mắt khinh bỉ về phía nó. Tất nhiên là những gì 2 người vừa nảy nói, đều lọt vào tai nó hết. Hơi khựng lại, nhưng rồi nó lại sải chân bước tiếp. Nó không quan tâm, cho dù có bị cả trường này tẩy chay nó cũng mặc kệ. Nó vừa bước vào cửa lớp thì lặp tức, những đứa con gái đều nhìn nó bằng cặp mắt còn đáng sợ hơn những đứa ỡ dưới cổng trường và sân trường. Gương mặt nó vẫn lãnh đạm bước về chỗ ngồi. Nhưng … “ rầm ” – nó té ra sàn. Tiếng cười rộ lên. Nó đứng dậy, mặt nó vẫn lạnh tanh, bước về