khói trắng phả ra. Cả 2 đều ăn mặc phong
phanh nhưng có vẻ không cảm thấy lạnh chút nào
- Jack..thật ngốc nghếch
Kris bất chợt nói
- Tại sao?
Phong nhíu mày
- Cảm thấy thế
- Chết vì người mình yêu không hề ngốc. Đó là sự hi sinh
- Sống nhờ sự hi sinh của người khác…không hề vui vẻ
Kris chau mày, nghĩ về cảm giác của Rose. Phong khẽ
bật cười, dừng bước, nhìn thẳng vào nó
- Vậy…hãy sống vì sự hi sinh đó
Nó nhìn hắn
- Anh..có hi sinh vì em không?
- Còn em?
- Không
- …
- Vì em sẽ nghĩ cách để cả 2 chúng ta cùng sống
Kris nghiêng đầu mỉm cười. Phong đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt xinh đẹp của nó, rồi choàng tay qua cổ kéo mặt nó sát lại
- Nhận ra nơi này không?
/> Trán kề trán. Kris mỉm cười gật đầu
- Là nơi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau
Phố Street vẫn như 4 năm trước. Vắng lặng. Mờ ảo. Nhưng 2 con người của 4 năm trước thì đã thay đổi…
- Biết lần tiên gặp em muốn nói không?
- “Đẹp trai quá” àh? (cảnh quen không)
- Không hề
Phong nhíu mày chờ đợi
- Hãy bảo vệ em
Hắn hơi bất ngờ. Kris nghiêng đầu, cười ma mãnh
- Biết bây giờ em muốn nói gì không?
- ….
Kris chợt kiễng chân lên, áp sát mặt mình vào Phong hơn
- Em yêu anh, Phong
Rồi hôn nhanh lên má hắn, nhìn hắn cười ranh mãnh với khuôn mặt hơi ửng hồng, sau đó vùi mặt vào ngực Phong, ôm thật chặt
Phong bật cười. Tiểu Phong của hắn thật đáng yêu (Phong ko thích gọi nó là Kris)
Dưới cái lạnh lẽo của mùa đông. Dưới ánh đèn đường vàng
Vòng tay ấm áp choàng qua cổ, hơi ấm phả vào người.
Người con gái xinh đẹp tuyệt trần đang tỏ tình với đôi má ửng hồng
Đó chính là ký ức đẹp đẽ nhất của Dương Thiên Phong
Đó chính là hạnh phúc….
Hôm sau
Lin rủ Kris đi shopping. Vốn không hứng thú với trò mất thời gian này nhưng thấy gần đây Lin không được vui nên nó đồng ý đi
Đến cả trăm cửa hàng nhưng Lin toàn thử cho đã chứ chắng mua dù nhỏ rất giàu ==. Đây chính là cách xả stress của nhỏ.
Đến tối thì Lin thấm mệt, lúc đó mới chịu về nhà. Cả 2 đều quyết định đi bộ.
Đến một con đường vắng, thì bất ngờ đụng phải một đám lưu manh
- Chà chà 2 cô em trông xinh phết !!!
- Này đi chơi với bọn anh đi
Lại những câu cợt nhả quen thuộc, những tràng cười khả ố đáng khinh
- Chán sống rồi hay sao mà dám đụng đến bà hả?
Lin hùng dũng bước lên vênh mặt nói đầy thách thức
- A em này ngon, anh thích đấy. Có cá tính, có cá tính
Không những không đánh động được ai mà ngược lại còn như đang mua vui cho bọn chúng, Lin tức muốn xì khói
1 2 tên sấn tới, đang định đưa tay ra vuốt mặt Lin
- Cút đi
Giọng nói lạnh lẽo khô khốc vang lên. Chúng khựng tay lại. Nhìn người con gái còn lại
Phản ứng chung là há hốc mồm (quen rồi)
Đôi mắt nâu sữa nhìn thẳng vào đám lưu manh. Rồi mỉm cười đầy chết chóc. Nụ cười ban ơn
Chưa kịp để mồm chúng đóng lại. Kirs đã “tặng” cho 5 hàm răng “chuyến đi
nghỉ dài ngày”. 10 tên còn lại lập tức tỉnh mộng, đồng loạt xông vào.
Kris ra hiệu cho Lin nấp sau cột điện, rồi cũng lao vào.
Nó lợi hại thật đấy, nhưng bị đánh hội đồng thế thì cũng chẳng phải dễ dàng gì
Hạ đến tên cuối cùng thì Kris gần như cũng kiệt sức. Lin chạy ra từ chỗ nấp, gào lên đầy hào hứng
- Tuyệt quá Kris, lâu lắm rồi mới…á cẩn thận
Lin bất chợt hét lên, tay chỉ ra sau Kris. Nó quay đầu lại thì thấy một cây gỗ đang vung tới.
Không kịp rồi
Một bàn tay rắn chắc nhanh chóng chặn thanh gỗ lại, rồi đạp ngược lại tên kia làm hắn bất tỉnh
Kris quay lại. Đôi mắt mở to.
Bất ngờ.
Ngạc nhiên.
- Ơ…
- Ơ….sư phụ
Người đàn ông đôi mắt tối sẫm với khuôn mặt nghiêm nghị, thân hình to lớn ném thanh gỗ xuống
- Ta dạy con như vậy sao
Ông nói tông giọng trầm đục, đanh thép, nghe rất đáng sợ
Kris im lặng không đáp
- Đi theo ta
Nói như ra lệnh, ông quay người bước đi. Kris đứng dậy, ngoan ngoãn đi theo
- Khoan..khoan đã, cậu phải băng bó vết thương đã chứ
Lin lúc này mới sực tỉnh, gọi với theo
Người đàn ông vẫn bước đi lạnh lùng
Nó vốn được huấn luyện để chống chọi với những vết thương như thế này
Kris khẽ quay lại, mỉm cười trấn an: “Không sao đâu”
Thoáng chốc 2 người đã đi khuất. Còn mỗi Lin đứng trên con phố, nhìn đống
người la liệt xung quanh, nhỏ hơi rùng mình, nhanh chóng bước về nhà,
không quên khuyến mãi cho mỗi tên mấy đạp nữa
Võ quán
Hai người mặc đồ võ, đứng đối diện nhau
Không một câu nói, người đàn ông lao vào tấn công
Những cú đánh hiểm hóc, tới tấp như vũ bão cộng th