số di
động của Thuần Khiết : “ Ê , có khoẻ không?”
“ Ôi
chao? Làm sao anh biết tôi ốm?”
“
Bệnh gì ?”
” Ngày
hôm qua bị sốt , bây giờ đỡ hơn rồi.”
Mí mắt
trầm xuống , Cố Trữ giống như đoán được chủ nhan dãy số xa lạ là ai , “ Thế là
được rồi , cô đúng là dạng phụ nữ yếu đuối.”
“ Xí ,
nói nhảm ít thôi , gọi điện thoại tới tìm tôi có việc gì?”
“ Không
có chuyện gì , nói cho cô biết , từ sau kì 1 phát sóng , danh tiếng không được
tốt lắm.”
Bạch
Thuần Khiết cũng không kinh ngạc , chương trình lúc ấy có chút hỗn loạn cô cũng
không phải không biết : “ Không cần thu nữa ? Tôi không có tiền lương à?”
“ Tôi
chưa nói xong , danh tiếng không tốt , nhưng khiến không ít người chú ý. Vừa
rồi họp , đã có người muốn tài trợ.”
“
Cái này cũng được đấy …” Thế giới thật kì diệu .
“
Đương nhiên, Được rồi , cô đi nghỉ ngơi đi , tối nay xong việc tôi đi tìm cô.”
“ Nhìn
tôi?”
“ Gặp
tên tiểu tử kia .”
“ xí .”
Tắt
điện thoại , Bạch Thuần Khiết ngây người nửa giây kinh hoàng , tiểu Tiện Viên ở
nhà 1 mình không xảy ra chuyện gì chứ …
“ Cảnh
Hàng , hôm nay vui thế ?”
Lục
Cảnh Hàng nhìn người bên cạnh : “Sao cơ?”
“ Hôm
nay em thấy anh hay cười , lâu lắm rồi anh không có bộ dáng vui vẻ như này.
“ Thế
à?” Cảm thấy bản thân không biết mình ngây ngô cười ? Lục Cảnh Hàng không khỏi
xấu hổ .
Thấy
mặt anh lộ chút ngượng ngùng , Hàn Nghi Tĩnh nở nụ cười : “ Em đi mua đồ uống ,
anh muốn uống gì?”
“ Nước
đá .”
“
Được.” Lấy ví ra , Hàn Nghi Tĩnh đem túi xách đưa về phía Lục Cảnh Hàng : “ Cầm
giúp em .”
Lần đầu
tiên đứng ở chỗ đông người cầm túi xách con gái , Lục Cảnh Hàng có điểm không
thoải mái , vì muốn rời đi chú ý của bản thân , anh lấy điện thoại trong tay
gọi cho người kia . Khi nhận được điện thoại , Bạch Thuần Khiết đang ngồi ở ghế
sôpha nhà anh chơi cùng Tiện Viên .
“
Uống thuốc chưa?”
“
Haizz , câu đầu tiên gọi điện đừng hỏi như thế được , chưa gì đã đi hỏi thẳng
vào vấn đề !” Tật xấu đúng là tật xấu , cô vẫn ngoan ngoãn hồi báo tình huống
bản thân : “ Uống rồi.”
“ Cơm
chưa ?”
“ Đương
nhiên là ăn rồi , tôi cũng không phải là đứa nhóc đâu !”
Lục
Cảnh Hàng mở miệng cười : “ Không phải đứa nhóc , chỉ là suy nghĩ hơi đơn giản
.”
“ Thế ,
anh đang ở đâu ?” Lời vừa ra khỏi miệng , Bạch Thuần Khiết cảm giác mình là nữ
chủ nhân của nhà này , hai má bỗng chốc ửng đỏ.
Cũng
cảm giác được điểm này , Lục Cảnh Hàng cười càng lớn : “ Gia Cụ Thành.”
“
Ra đấy làm gì , chẳng lẽ anh định mua cho tôi ít vật dụng ? Đừng mua , tôi hi
vọng có thể có máy tình cho mình !”
“ Có
điều , đem tôi bán cho Phượng tỷ là sao?”
“ Anh
biết à , tôi còn tưởng anh không phát hiện.” Vẻ mặt cô cười mỉa vừa rồi cô theo
đồng nghiệp khác đem mua Lục Cảnh Hàng làm nô lệ , nhưng lần này chỉ trừng phạt
rửa chân cho cô !
Hai
người tán gẫu 1 lúc rất vui vẻ , Hàn Nghi Tĩnh cầm hai cốc nước đã trở lại ,
nhìn thấy bộ dáng Lục Cảnh Hàng cầm túi hộ mình , trong lòng cô ấm áp đến cực
điểm . Quả thật , bộ dáng kia của anh giống như người chồng đang chờ vợ về .
“ Nói
chuyện điện thoại với ai thế?”
Đầu dây
điện thoại , cái lỗ tai Bạch Thuần Khiết nghe thấy giọng the thé kia mà ngồi
thẳng người : “ Lục Cảnh Hàng , không phải 1 mình anh đến Gia Cụ Thành à?”
Cần trả
lời 2 người , thói quen gần đây Lục Cảnh Hàng , “ Trở về nói sau.”
Một câu
‘ trở về nói sau’ Hàn Nghi Tĩnh bên này cũng không trả lời . Tâm tình sáng lạn
lập tức bị gió thổi , mí mắt cô trầm xuống , mím môi , giác quan thứ 6 mãnh
liệt nói cho cô biết , Lục Cảnh Hàng và Bạch Thuần Khiết trong lúc đó giống như
ở bệnh viện 1 đêm thăng hoa : “ Cảnh Hàng ….”
Cô muốn
nói cái gì , Lục Cảnh Hàng sao lại không đoán ra được : “ Ừh , chúng tôi ở cùng
1 chỗ.
“ Thế à
…” Hàn Nghi Tĩnh trầm mặc 1 lúc rồi miễn cưỡng cười : “ Cảnh Hàng , mẹ em nói
muốn mua màn của màu lam , chúng ta qua bên kia chọn đi .”
“
Được.” Đi sau lưng cô , Lc Cảnh Hàng nhìn cái người trước mặt trong lòng không
khỏi áy náy .
Tắt
điện thoại , Bạch Thuần Khiết càng bực bội , đẩy tiểu Tiện Viên sang 1 bên ,
lông mày cô dựng đứng hăng hái chơi đùa tiểu tử kia : “ Ông chủ nhà mày đang ở
bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt , …. thật đúng là yêu gái hận không biết mất
nước !”
“
…” Khuôn mặt vô tội tiểu Tiện Viên sửng sốt , ngơ ngác nhìn Bạch Thuần Khiết ,
đột nhiên cô mờ mịt nhìn tiểu Tiện Viên , 3 giây sau mới lấy lại tình thân : “
Lục Cảnh Hàng thành ông mày bao giờ?”
Bối
cảnh này , nói cũng đúng thôi , lúc trước lúc gọi là tiểu Tiện Viên , Bạch
Thuần Khiết không phải lấy nó làm con nuôi Tiểu Tiện với Viên Viên sao. Nhưng
nếu tính như thế thì , bản thân không phải là bà nó à? Mí mắt trầm xuống , cô
có loại cảm giác thương cảm .
Ngoài
cửa truyền đến tiếng chuông cửa , dễ dàng phân biệt tiếng chu