g là em rồi ở căngtin cứ ngờ ngợ ko ngờ là e thật.hihi-người con trai đó nói
-mày quen người này àk?nó quay sang hỏi Linh Linh
-ko,tao ko quen -Linh Linh vội xua tay sợ Huy kute ghen mừh
-anh nói pé mà-người đó chỉ tay vào nó
-tìm tôi sao?mà tôi thấy anh cũng quen quen-nó đang cố lục lọi trong đầu về người con trai này
-trời công nhận pé nhanh quên thật đấy,hum qua anh vừa cứu pé mà hum nay đã quên luôn rồi
-AH..nhớ rồi-nó
-hihi..nhớ ra rồi phải ko?pé cũng học trường này hả?Hưng
-nhìn thì biết,tôi có tên đừng gọi tôi là pé-nó cáu vì ko thích ai gọi nó như vậy
-uk vậy em tên gì?hôm qua em đi nhanh quá anh chưa kịp hỏi tên-Hưng
-tôi tên Thiên Anh!nó
-wa..tên em hay quá mà anh đã nói đừng xưng hô như vậy mà hãy gọi anh_em đi,àk anh học lớp 12A8 zậy là từ nay được gặo e nhìu rùi,thích quá-Hung nói một thôi một hồi nó ko nói gì quay lưng đi thẳng mặc cho Huy đứng đó nói một mình mặc dù nhìn tên này cũng đẹp zai đấy nhưng nó ko quan tâm giờ nó chỉ có hắn mà thôi,từ nãy tới giờ hắn ko nói gì nhưng thực ta hắn bực lắm rồi đấy hắn im lặng để giữ bình tĩnh thôi,Huy kịp nhìn thấy bàn tay hắn nắm chặt lại may mà tên này ko làm gì ngu ngốc nếu ko hắn đã cho ăn quả đấm rồi,Linh Linh hỏi khi đã đuổi kịp nó
-mày quen ông đó hả?sao ổng lại bảo cứu mày?
-hum qua xíu nữa tao bị đụng xe may nhờ có ổng giúp-nó
-đó chẳng phải thiếu gia của tập đoàn họ Trịnh là tập đoàn đối đầu với tập đoàn nhà Phong sao?Huy
-đối đầu?Linh Linh
-phải trên thị trường 2tập đoàn này đối đầu zữ lắm tên anh ta là Trịnh Thế Hưng học 12A8 hot boy của khối 12 và cũng là tay chơi có máu mặt nổi tiếng ăn chơi,quậy phá,uýnh nhau,thay người ju như thay áo-Huy cố tình thêm nếm vào sợ ông Hưng này cướp mất Thiên Anh thì thằng bạn mình sẽ buồn
-vậy sao?sao e ko biết anh ta nhỉ?Linh Linh
-vì khối 12 thường học chiều bay giờ mới đổi lịch khối 12 học sáng cùng khối 11 và chuyển khối lớp 10 xuống học chiều-Huy
-thể nao em ko biết anh ta,vật tốt nhất mày nên tránh xa anh ta ra,người như vậy ko thích hợp chơi với mày đâu-Linh Linh quay sang lo lắng nói với nó
-chỉ là anh ta giúp tao thôi chơi bời gì chứ-nó nói trong lòng suy nghĩ:''nghe Huy nói thì anh ta ko phải người tốt,mình ghét hạng người ăn chơi,lăng nhăng như vậy chẳng bù cho hắn uả nói đến hắn mới nhớ hắn đâu rồi nhỉ nó quay ánh mắt đi kiếm tìm thì thấy hắn đã đi một đoạn xa chắc hum nay lại cúp học rùi,người đâu mà lạnh lùng thấy ghét quá đi,mói khi nói lắm sao hum nay ít nói zậy ta?đúng là sáng nắng,chiều mưa,trưa ẩm ướt chẳng biết thế nào mà lần.hajzzz..dã thế cả cái đôi kia nữa bám nhau suốt ngày lại còn bón cho nhau mum nữa trẻ con dễ sợ.hxhx..nó nói khi thấy Lunh Linh và Huy đang nắm tay nhau tung tăng bước đi :((
Những bài thánh ca(những bài giảng đóa bà koan)lại tiếp tục vang lên hắn cúp học đúng như mong muốn của nó nhưng nó lại thấy buồn chán những tiết học trôi qua thật nặng nề,đầu óc nó cứ như gửi trên mây,trên gió ko tập trung vào bài giảng nhưng rồi thời gian cứ trôi đi và những tiết học dài cũng kết thúc nó và Linh Linh đi ra đã thấy Huy đứng ngoài cửa lớp
-Huy này,ko hiểu chân cậu dài hay cậu làm cách nào mà ngày nào cũng zậy chưa hết giờ đã thấy cậu ở ngoài cửa lớp roài,lạ hén-nó chêu
-thì tôi lúc nào chẳng trong tư thế chuẩn bị để về mà-Huy
-àk mai tụi tao đi khu vui chơi đóa mày có đi cùng hem?Linh Linh
-ặcặc..con nj`khôn mày định rủ tao đi để đuổi muỗi cho chúng mày mà ko cần mất tiền thuê àk,thôi bọn mày đi mất công có người rủa tao đi làm vật cản đường?nó liếc Huy
-vớ vẩn quá,đi cho vui Huy nhỉ-Linh Linh nói lay lay cánh tay Huy
-ukm,càng dông càng vui chứ có gì đâu(nói vậy thui chứ trong lòng Huy ko muốn vậy vì mai là buổi đầu tiên 2đứa hẹn hò mà)
-tao ko đi đâu mai tao phải đi cùng mama rùi-nó
-uk thía thui để dịp khác vậy-Linh Linh tiếc(con nj`vô tư vô số tội)
-àk Huy có thấy Phong đâu ko?nó hỏi khi ko thấy Phong mọi khi dù có cúp học thì khi hết giờ hắn cũng về lớp lấy balô mà
-àk,nó về trước rồi nó còn nhờ tôi mang balô về hộ mà-Huy dơ chiếc balô lên vẻ tội nghiệp khi bị sai vặt
-thế àk,thôi tôi về trước nha-nó nói đi về trước vì sở dĩ nhà nó và nhà Linh Linh ko cùng đường mà
Buổi tối tại nhà nó:mọi người đang quây quần bên mâm cơm thịnh soạn thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng cười mà hầu như toàn là nó bày trò mọi người nói chuyện vui vẻ hầ như lúc nào cũng vậy nó luôn làm trò để pama nó cười nó biết pama nó rất vất vả trong công việc ngày ngày lúc nào cũng kí kết hợp đồng rồi họp hành...nó muốn khi pama nó về nhà sẽ được thoải mái ko có lo âu trong công việc và cạnh tranh trên thị trường,nó cảm thấy rất hạnh phúc có papa,có mama,có vu' nữa-họ là những người mà nó ju thương nhất,tiếng cười vẫn tiếp tục vang lên trong căn biệt thự rộng lớn...
Sáng