Xuxu, Đừng Khóc!

Xuxu, Đừng Khóc!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324944

Bình chọn: 8.5.00/10/494 lượt.



“tớ á? tớ thích sư phạm..”

“cô giáo Xu Xu!^^”

“hí hí…còn cậu???”

Lãm cười mỉm, leo lên xe nổ máy,

rồi mới hạ giọng nói nhỏ cho tôi nghe..

“còn chưa biết được. có khi, tôi sẽ theo học trường Giáo Xứ..”

“cậu…vẫn muốn làm cha đạo sao?”

“ko phải đó là con đường tốt nhất à?”

sao lại hỏi tôi câu ấy,

tôi làm sao biết con đường nào tốt hay ko tốt..

đó là con đường của cậu mà.

……………

khi Lãm chở tôi về ngang siêu thị lần trước,

nơi có tiệm ăn nhanh Joleebee..

tôi bảo Lãm vào mua sữa tăng cân đi.T___T

ko biết để làm gì nữa, nhưng… có lẽ Đu Đu vẫn làm ở đó.

“ngồi đây nhé, tôi vào mua rồi ra ngay..”

“okay…”

vì chân tôi chưa tháo bột, nên Lãm dặn tôi ngồi ở cổng siêu thị,

đừng đi lung tung… chân thế này sao đi lung tung được chứ??

-___-

vậy mà…tôi cũng đi. +___+

tôi cố lết tới chỗ tiệm ăn bằng…cách nhảy cò cò..

ở nhà cũng toàn đi như vậy thôi..

sàn siêu thị ướt và cú nhảy của tôi bị trượt,

làm tôi té sấp O___________O

ui da…..đúng là xui xẻo… ko biết cái chân có…nứt lại ko.

nếu mai tháo bột mà bác sĩ bảo phải bó tiếp 1 tháng,

thì chết…huhu…………

một người nâng tôi dậy…

đồng phục trắng đỏ………….và tôi cảm nhận rõ hơi thở quen thuộc,

của Đu Đu Ca Ca.

cậu ấy khom lưng cõng tôi đi theo hành lang siêu thị,

qua 1 shop đồng hồ thì tới Joleebee..

tôi đã được cõng như tôi mơ ước,

lại là bởi chính Đu Đu…mà sao……..tôi thấy buồn quá.

sự xa cách….

“cậu vẫn làm ở đây à…?”

“uh.”

Đu Đu đặt tôi xuống ghế trong tiệm,

gọi cho tôi 1 ly trà chanh và 1 phần sandwich..

“cậu đi với ai tới đây?”

“Lãm.”

“nó đâu? sao bỏ cậu 1 mình….”

“cậu ấy đi mua sữa..”

“vậy gọi nó tới đây đón cậu đi.”

nói dứt lời thì Đu Đu quay đi, tôi ko hiểu sao lại níu tay cậu ấy..

mà ko nói được gì…………

“sao?”

ánh mắt của Đu Đu làm tôi căng thẳng..

tôi muốn hỏi nhiều thứ…. hàng trăm điều…

nhưng ko biết bắt đầu từ đâu…urgh..

urgh.. ôi ko…..

cơn nấc cục lại xảy tới…………urgh..urgh… bình tĩnh xem…

nó làm tôi nhớ vụ…hôn chữa nấc của La La!!

do vậy tôi buông tay Đu Đu ra, nhưng cậu ấy vẫn trố mắt nhìn..

“nấc cục??”

“thôi cậu đi làm…urgh…việc đi…tớ ăn cái này…urgh…mà nhiêu tiền thế…urgh”

Bụpppp.

cậu ấy vẫn làm thế, cách truyền thống… dĩ nhiên, tôi hết nấc…

nhưng tai tôi có cảm giác bớt đau hơn mọi khi,

hình như…Đu Đu đã nhẹ tay hơn..

tôi còn chưa kịp nắm lỗ tai theo thói quen để xoa cơn đau,

thì tay của Đu Đu đã chạm vào đó..

cậu ấy sờ nó nhẹ nhàng.

“tớ búng tai cậu chắc cả trăm lần rồi.”

“uh……”

“hồi đó chưa từng quan tâm cậu đau cỡ nào…chỉ việc búng mạnh cho hết ….”

“nhưng hình như lúc nãy cậu …búng yếu đi…nhiều??”

“uh, tớ ko nỡ…”

Đu Đu đang nói thì ngưng lại, mắt hướng ra ngoài cửa kính,

tôi cũng nhìn theo… La La đang lo lắng tìm tôi

tay xách cái túi đựng sữa “gain weight”..

cậu ấy vẫn chưa nhìn thấy tôi trong này.

“cậu gọi nó đi. tớ phải vào làm việc.”

“khoan đã… cậu…nhớ về thăm tớ nha.”

“..tớ ko hứa...”

…………………

vì ko hứa, nên Đu Đu ko hề ghé nhà tôi từ sau hôm ấy,

cho đến khi bọn tôi nhập học trở lại… rồi gần hết học kỳ 1..

… đều ko thấy bóng dáng cậu..

cả gọi điện thoại cũng ko.

tin nhắn tôi gửi đều ko có báo cáo nhận…

tôi gọi thì máy tắt, ko liên lạc được,

Đu Đu như biến khỏi tầm mắt tôi vậy.

mấy lần tôi xin mẹ địa chỉ đi sang quận 2 ,

nhưng rồi ko thể… tôi ko muốn Đu Đu lại cho là tôi “bám theo” cậu ấy..

dù cái hộp vàng XX vẫn ở trên bàn học tôi mỗi ngày,

nó cho tôi niềm tin vào tình cảm của Đu Đu..

năm 12, bài vở như núi Phú Sỹ…

chất đống chất đống… ngày nào tôi cũng học đến phờ phạc…

cả Lo Lo nghịch ngợm mà cũng phải đi học đều đặn, ko dám cúp tiết,

Hương Kim lại bảo vì cậu ấy yêu tôi..

whew………

yêu – hay vì việc học, thì đó cũng là chuyện tốt mà..

chúng tôi còn con đường phía trước rất dài.

Long ko thể mãi lêu lổng chơi bời,

tôi ko thể mãi khờ khạo…

mỗi ngày một lớn hơn lên.

“Xu à, mày lấy cho ông bộ cờ…”

ông nội yếu giọng gọi tôi, tôi bỏ vội chén cơm,

chạy đi làm theo lời ông.

tháng trước đi bệnh viện, bác sĩ bảo ông bị bệnh nặng..

mà tôi ko biết bệnh gì nữa…… mẹ và ba ko nói cho tôi nghe.

tôi chỉ thấy ông ko còn khỏe để đi vòng vòng xóm…

“sao ông ko nghỉ?”

“Xu khờ đánh 1 ván với ông hen.”

“dạ…”

tôi đánh rất thờ ơ


XtGem Forum catalog