ung rối mù, cuống cuồng chạy, chẳng phân đông tây, đợi đến khi nàng nhận ra mình chạy nhầm chỗ thì đã muộn mất rồi, hai chân nàng đã lún xuống bùn lầy.
Nàng càng muốn rút chân ra thì lại càng chìm nhanh hơn, phút chốc, bùn đã ngập tới gối.
“Cứu tôi với!”, nàng kêu lớn. Sau đó thân thể bỗng căng ra, Đường Tiềm đã kéo nàng ra khỏi bùn, lôi lên đất bằng.
“Ta không cần ngươi cứu ta!”, nàng sắc giọng quát.
Còn chưa kịp định thần, Đường Tiềm đã ăn một cước hung dữ của nàng. Kế đó, nàng lại vùi đầu chạy vào trong rừng rậm.
“Trong rừng có sói…”, Đường Tiềm ở sau lưng nàng nhả ra một câu.
Đã chạy tới bờ rừng, nghe được câu này nàng vội dừng lại, lông mày dựng lên, quay người giận dữ quát: “Đường Tiềm, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”.
Hắn nhạt giọng nói: “Tôi chỉ định hỏi, một mình cô đứng đó có sợ không? Có cần giúp gì không?”.
“Phi! Người của Đường môn tốt thế sao? Chẳng qua là ngươi muốn… muốn mưu đồ làm chuyện xấu xa! Ta nói cho ngươi biết, họ Đường kia! Nếu ngươi dám vô lễ với ta, ta thà để sói ăn thịt cũng quyết không chịu nhục!”, nàng cao giọng nói.
“Chậc chậc, câu này nghe không tệ, rất tráng liệt”, Đường Tiềm bắt đầu cười, nói tiếp: “Nếu cô đã không sợ, cũng không cần giúp đỡ, vậy tôi cáo từ”.
Nói xong, hắn quay người bỏ đi thật.
Bước chân của hắn vẫn có chút khập khiễng, mà thật ra là cực kỳ khập khiễng.
Ngô Du lại nhớ tới một đao mình đâm tối qua.
“Này! Đường Tiềm!”, nàng chợt cất tiếng gọi.
Đường Tiềm quay người lại, hỏi: “Lại có việc gì nữa?”
“Đưa ta ra với”, rõ ràng là nhờ vả hắn vậy mà giọng điệu nói ra lại biến thành như ra lệnh.
Đường Tiềm bước tới, hỏi: “Cô biết khinh công không?”
Nàng lắc lắc đầu, một lúc sau mới phát hiện ra hắn vẫn đang đợi mình trả lời, mới nhớ Đường Tiềm là người mù, chẳng thể nhìn thấy mình bèn nói: “Không, không biết chút nào.”
“Thế tại sao cô còn muốn tới đây góp vui?”
“Ta chỉ là muốn tới xem ngươi sẽ chết ra sao, thế thôi. Ai ngờ ngươi lại không chết, thật đúng là khiến người ta thất vọng”, nàng cao giọng không biết ngượng nói với hắn.
“Câu này nghe không được nhân đức cho lắm”, hắn lắc lắc đầu.
“Ta chính là người như thế đấy! Trước giờ vẫn thế! Ngươi quản được sao!”
“Tôi muốn đưa cô ra thì phải ôm cô, cô có phiền không?”, hắn từ tốn buông một câu.
“Cầm lấy!”, nàng kéo tay hắn, đưa cho hắn một vật vừa mềm vừa nhẹ.
Hắn sờ sờ, hỏi: “Đây là cái gì?”
“Găng tay, đeo nó lên là ngươi có thể ôm ta rồi”, nàng nói.
“Từ trước tới giờ tôi không đeo găng tay”, hắn ném trả thứ ấy cho nàng.
“Tôi đếm từ một tới ba, cô tự quyết định có muốn đi với tôi không”, hắn nhạt giọng đếm: “Một”.
“Đeo găng tay thì có làm sao? Sao ngươi không chịu đeo?”
“Hai.”
“Ta lại sợ ngươi sao? Lẽ nào không có ngươi thì ta không dám ở lại đây? Nực cười!”
“Ba.”
“Được rồi, không đeo thì không đeo…”, nàng phải thỏa hiệp rồi.
Đường Tiềm ôm lấy nàng, tung mình phi qua đầm lầy. Đôi tay nàng ôm chặt lấy cổ hắn, suýt nữa bóp chết hắn.
Bùn đất dưới chân đã cứng chắc, hắn dừng lại, nhẹ nhàng đặt nàng xuống: “Đến rồi.”
Ngô Du buông một tiếng “Đa tạ”, giọng điệu chẳng có lấy nửa phần nhiệt thành.
“Tạm biệt”, hắn nói.
“Tạm biệt”, nàng nói.
Hắn đi về phía tây, nàng đi về phía đông.
“Này!”, nàng lại gọi hắn.
“Còn gì cần phân phó nữa?”, Đường Tiềm dừng bước.
“Ở đây sao tối thế này? Sao giơ tay chẳng nhìn thấy ngón?”, Ngô Du ngó xung quanh bóng cây đen đặc, không khỏi chùn chân.
“Bởi vì giờ là nửa đêm.”
“Ta không nhìn thấy đường, ngươi… ngươi có đánh lửa không?”
Đường Tiềm nghiêng đầu, khoanh tay, cười tủm tỉm với nàng.
“Ngươi cười cái gì?”, nàng hỏi.
“Cô tìm người mù xin lửa?”
Mặt Ngô Du lập tức đỏ bừng, đành nói: “Vậy ngươi nói cho ta, đường trước mặt phải đi thế nào?”
Hắn lại tủm tỉm cười nhìn nàng.
“Ngươi lại cười gì nữa?”
“Cô tìm người mù hỏi đường?”
“Ta…”, nàng cứng họng.
Nghĩ một lúc, Ngô Du nói: “Ở đây rõ ràng chỉ có một con đường là đi về phía đông. Tại sao ngươi lại đi ngược về phía tây?”
“Bời vì ở đó có người đợi tôi?”
“Đợi ngươi? Để làm gì?”
“Bởi vì tôi không quen thuộc nơi này, rất dễ bị lạc đường”, Đường Tiềm lạnh nhạt giải thích.
Thì ra hắn vẫn cứ là một kẻ mù, tuyệt đối không hề thần thông quảng đại như nàng tưởng tượng.
“Ta sợ đi một mình, ở đây tối quá”, nàng ấp úng.
“Tôi đưa cô đi một đoạn vậy. Trước mặt có lẽ phải đi thêm một canh giờ nữa sẽ tới Thần Nông trấn, nếu như… vậy sẽ nhanh hơn một chút”, hắn định nói, “Nếu như tôi ôm cô thi triển khinh công thì sẽ nhanh hơn một chút”, lời ra tới môi thì lại cảm thấy không ổn, bèn lược bớt vài chữ trong đó, nghĩ hẳn nàng có thể hiểu ý tứ của hắn.
“Không”, Ngô Du cắn môi, nhẹ giọng đáp.
Hắn không nói gì nữa, chỉ đành giống như một tên vệ sĩ theo sau nàng.
Ánh trăng mông lung, mấy vì sao trên trời thoáng nhấp nháy, chẳng dư ra chút ánh sáng nào xuyên xuống khu rừng.
Con đường nhỏ vô cùng yên ắng, hai người sánh vai đi dọc con đường, không ai nói câu gì.
Một lúc sau, cuối cùng Đường Tiềm không nhịn được bắt chuyện: “Khẩu âm của cô không giống với người ở đây.”
“Nguyên quán ở Tô Châu.”
“Mẹ tôi cũng thế”, hắn nói.