Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215114
Bình chọn: 9.5.00/10/1511 lượt.
ớng ra ngoài lương đình, hồi lâu sau mới cười lạnh một tiếng: “Ta thật sự hy vọng đây là một chuyện ngoài ý muốn, thời gian ba năm gì đó, cũng là một chuyện ngoài ý muốn, vậy thì thật tốt biết bao.”
“Thất ca……”
“Thập Nhất, thời gian ba năm rõ ràng còn chưa tới, nhưng ta lại cảm thấy nàng giống như sẽ bỏ ta đi.”
—————————————————————————-
Lúc Đạm Tuyết đi vào Hi Vi viên, Tịch Nhan đang nằm ở trên giường, mặc dù trong phòng rất ấm áp nhưng sắc mặt cũng không hồng nhuận nổi làm cho người ta vô cùng đau lòng.
Mẫu Đơn ngồi cạnh bên chiếc giường ấm áp, thấy nàng tiến vào, khẽ gật gật đầu. Đạm Tuyết cũng không khách khí, lập tức tiến lên ngồi ở bên cạnh nàng, còn chưa lên tiếng gọi Tịch Nhan, đã nhân tiện nói: “Lúc ta tới đây, Thập Nhất nhờ ta nói với cô một tiếng, hắn chờ đưa cô trở về.”
Mẫu Đơn cúi đầu lên tiếng, nhìn về phía Tịch Nhan: “Ta đây đi trước nhé.”
Tịch Nhan chống cái trán, toàn thân vô lực, nghe nói nàng ta phải rời đi, bỗng nhiên nhớ tới điều gì, mở mắt ra nói: “Mẫu Đơn, cô không nên sẽ giận dỗi Thập Nhất, một nam nhân tốt như vậy, đối với cô là độc nhất vô nhị trên thế gian này, huống hồ hiện tại nỗi lo lắng của cô vốn chưa xuất hiện, tội gì tự mình tước đoạt đi hạnh phúc của bản thân như thế?”
Mẫu Đơn ngập ngừng một chút, sau một lúc lâu chỉ nói: “Cô làm cho ta vọng tưởng rồi.”
Tịch Nhan nhịn không được bật cười: “Lời này cô hãy nói cùng Thập Nhất đi.”
Mẫu Đơn bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái, dời bước đi ra khỏi phòng, Tịch Nhan lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đạm Tuyết nâng mắt lên, thản nhiên liếc nhin nàng một cái: “Hôm nay là ngày sinh của cô, sao lại biến thành bộ dáng như vậy?”
Tịch Nhan chậm rãi cúi đầu rũ mắt xuống, khẽ cười một tiếng: “Ông trời đang muốn tra tấn ta, biết làm sao được?”
“Như thế thì ta không giúp được.” Đạm Tuyết thản nhiên nói, “Ta chỉ tới lấy cây quạt của ta.”
Tịch Nhan vẫn mỉm cười nhìn nàng như trước, rốt cuộc cũng không vòng vo nữa: “Cô thành thật nói cho ta biết, cô cùng Nam Cung Ngự còn giữ liên hệ không? Vì sao lâu như vậy, một chút tin tức huynh ấy cũng không cho ta biết?”
Đạm Tuyết chậm rãi gợi lên một tia cười lạnh:”Tịch Nhan quận chúa, mọi người trên thế gian này, không phải người nào cũng phải thời thời khắc khắc vây quanh cô. Huynh ấy cũng có thân phận địa vị của mình, cũng có những thứ khác cần phải để ý. Huống chi gần một năm nay, hắn bận rộn nhiều việc.”
Tịch Nhan nhìn nàng ta với vẻ thấu hiểu. Quả nhiên, nàng ta cùng Nam Cung Ngự vẫn giữ liên hệ với nhau, nói cách khác, nàng vẫn là người của Nam Cung Ngự như trước.
“Vậy vì sao cô trở lại bên cạnh Hoàng Phủ Thanh Thần? Đến tột cùng là vì Nam Cung Ngự hay là vì Hoàng Phủ Thanh Thần?”
“Không liên quan tới cô.” Đạm Tuyết rũ mắt xuống, lẳng lặng nhìn ngón tay mình, bỗng ngẩng đầu lên liếc nhìn nàng một cái, “Sao cô không nghĩ là ta vì Thất gia nhà cô?”
Tịch Nhan bày ra khuôn mặt tươi cười thản nhiên: “Ta từng cho rằng cô cùng chàng có gì đó mờ ám, nhưng sau này nhìn thấy ánh mắt của cô nhìn Nam Cung Ngự, cùng ánh mắt nhìn Hoàng Phủ Thanh Thần, ta liền biết ta sai lầm rồi. Tuy rằng ta không biết các người đến tột cùng có bao nhiêu khúc mắc, nhưng chắc hẳn không phải quan hệ tình yêu nam nữ.”
“Đến bây giờ cô mới thật sự hiểu ra rồi.” Đạm Tuyết khẽ hừ nhẹ.
Tịch Nhan dừng một chút, lại nói: “Cô có thể tiện đó giúp ta nhắn cho Nam Cung Ngự hay không, ta muốn gặp huynh ấy.”
“Hiện nay hắn bận rộn nhiều việc, không thể phân thân được.” Đạm Tuyết thản nhiên nói.
“Ta tin tưởng điều đó.” Tịch Nhan mỉm cười nói, nếu không phải Nam Cung Ngự thật sự có việc quan trọng, tất nhiên sẽ không thể nào lâu như vậy mà không xuất hiện, “Ta chỉ nhờ cô truyền lời giúp, về phần tới hay không, tùy hắn quyết định.”
——————————————————————————
Lúc Đạm Tuyết rời đi, trời cũng mới quá trưa một chút, Tịch Nhan chỉ cảm thấy mệt mỏi, phân phó Ngân Châm vài câu, liền nằm xuống nghỉ trưa. Ngân Châm thấy sắc mặt nàng không tốt lắm, suy nghĩ muốn thỉnh đại phu đến đây xem một chút, nhưng Tịch Nhan lại lắc đầu: “Ta nghỉ ngơi một lúc thì sẽ khỏe ngay, ngươi đừng cho những người khác vào quấy rầy là được.”
Kết quả là giấc ngủ trưa lại vô cùng nặng nề, Tịch Nhan mơ mơ màng màng cảm thấy không mở mắt ra được, sau khi giãy dụa một trận, liền ngủ lại. Mãi cho đến khi miệng khô lưỡi đắng mới tỉnh lại, nàng giật mình nhìn thấy ánh nến trong phòng mới biết trời đã sẩm tối.
Mí mắt vẫn rất nặng nề, nàng khẽ nhíu mi, chớp mắt một chút, lúc này mới nhìn thấy một người đang ngồi bên cạnh giường đưa lưng về phía mình, nên rất kinh hãi, mới vừa cử động, người đó cũng đã quay người lại.
“Tỉnh rồi sao?” Hắn thản nhiên lên tiếng, trong giọng nói không tìm thấy chút tàn nhẫn nào của ngày hôm nay, làm cho Tịch Nhan cảm thấy rất kinh ngạc.
Hồi lâu sau, nàng mới khẽ “Ngô” một tiếng, chợt thấy hắn vươn tay ra, lập tức đặt lên trán nàng một chiếc khăn ướt.
“Nàng phát sốt rồi.” Hắn đứng dậy, đi mang một chiếc khăn ướt khác lại đặt lên trán nàng, ngữ khí vẫn lãnh đạm như cũ, “Cũng may bây giờ không có vấn đề gì nữa.”
Nghe vậy, Tịch Nhan lẳng lặ