Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215094
Bình chọn: 8.5.00/10/1509 lượt.
ịn không được gợi lên ý cười: “Ta bắt đầu hối hận hôm nay đã mời nhiều khách như vậy.”
Tịch Nhan chậm rãi đứng dậy, đi về phía hắn, lúm đồng tiền nở rộ trong nắng mai, phong tình vô hạn: “Chàng đã tốn nhiều tâm tư như vậy, ta đương nhiên không dám phụ lòng. Như vậy chàng sẽ không thể hối hận được!”
Chương 185
Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:
Trên đường đi đến tiền sảnh, Hoàng Phủ Thanh Vũ và Tịch Nhan cùng nắm tay nhau, chậm rãi mà đi.
Tiền sảnh vô cùng náo nhiệt, nhưng trong hậu viện vẫn yên lặng, thanh tĩnh như trước .
Hắn không nói gì, Tịch Nhan liền nhắm mắt lại, tùy ý để hắn nắm tay mình đi về phía trước.
Nàng ôm trong lòng hy vọng thời khắc này có thể kéo dài vĩnh viễn.
Nhưng vĩnh viễn dù sao cũng chỉ là giấc mộng, mong muốn không thể chạm tới, xa xỉ quý giá đến nỗi chỉ cần chạm vào liền tan biến ngay. Bên tai dần dần truyền đến thanh âm náo nhiệt ồn ào, Tịch Nhan chậm rãi mở mắt ra, phòng khách đã hiện ra ngay phía trước cách đó không xa, đứng ở đây có thể thấy được người lui kẻ tới.
Độ ấm trong lòng bàn tay hắn cũng càng ngày càng tăng lên, Tịch Nhan khẽ mím môi, theo hắn tiến lên.
Ngay lập tức liền có đại thần trong triều cùng gia quyến đi lên chào đón: “Chúc mừng Vương gia, chúc mừng sườn Vương phi! Chúc sườn Vương phi phúc như Đông Hải, thọ sánh Nam Sơn.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ mỉm cười, chỉ đơn giản giới thiệu: “Đây là Vương đại nhân.”
Tịch Nhan hơi cúi đầu cười nhẹ: “Tạ Vương đại nhân.”
Sau đó nàng liền cùng hắn đi vào trong phòng khách, phòng khách vốn đã rất náo nhiệt hiện tại càng trở nên ồn ào hơn, khắp phòng đều vang thanh âm chúc thọ.
Tịch Nhan từ đầu đến cuối chỉ mỉm cười đáp lại, đưa mắt nhìn đi nhìn lại, chỉ thấy toàn những gương mặt quen thuộc.
Thập Nhất cùng Thập Nhị ngồi ở vị trí dựa vào cửa sổ, một người cúi đầu uống rượu, một người buồn chán nhìn nhìn xung quanh.
Đúng lúc bên này có một vị Tống đại nhân nào đó đang nói với Hoàng Phủ Thanh Vũ một ít việc triều chính, Hoàng Phủ Thanh Vũ khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng trở về dáng vẻ thường ngày, trên mặt vẫn giữ ý cười ôn nhuận như ngọc.
Cũng chỉ có Tịch Nhan nhìn ra được biến hóa trên mặt hắn, vì thế nàng rời khỏi tay hắn, nói: “Ta đi qua bên kia một chút.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ lúc này mới gật gật đầu, nhìn nàng ngồi xuống bên bàn Thập Nhất mới thu hồi tầm mắt, chuyên tâm nghe Tống đại nhân nói chuyện.
“Thập Nhất, Mẫu Đơn đâu?” Tịch Nhan vừa ngồi xuống, liền đè chén rượu trên tay Thập Nhất lại, nhìn về phía thiếu niên đã uống đỏ bừng cả mặt khi tiệc còn chưa bắt đầu.
“Không biết.” Thập Nhất thản nhiên đáp một câu, cuối cùng lại ngẩng đầu liếc mắt nhìn nàng một cái, cười nói, “Còn chưa chúc mừng Thất tẩu, chúc Thất tẩu hàng năm đều như ngày hôm nay, trẻ mãi không già.”
Thập Nhị cũng phụ họa chúc mừng Tịch Nhan, một bên nói khẽ với Tịch Nhan nói: “Thất tẩu, trong khoảng thời gian này, Thập Nhất ca cơ hồ không có ngày nào tỉnh táo cả, suốt ngày ngâm mình trong men rượu, ai cũng không có biện pháp với huynh ấy.”
Tịch Nhan khẽ nhếch khóe miệng lên: “Muốn tháo nút phải tìm người thắt nút.”
Vừa dứt lời, chỉ thấy Thập Nhất trước mắt đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn thoáng về phía cửa, sau đó nhanh chóng thu hồi tầm mắt lại.
Tịch Nhan quay đầu nhìn lại, quả nhiên liền trông thấy thân ảnh mảnh mai của Mẫu Đơn đang đứng ở cửa, nàng vội tiến lên giữ tay nàng lại: “Sao giờ này cô mới đến?”
Mẫu Đơn liếc mắt nhìn Thập Nhất bên kia một cái, mỉm cười nói: “Cô sợ ta không đến sao?”
“Ta không sợ, nhưng có người sợ nha!” Tịch Nhan cười rộ lên, kéo nàng đến bàn Thập Nhất ngồi xuống.
Đúng lúc này Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng đã đi tới, nhẹ nhàng ôm vai Tịch Nhan, liếc mắt nhìn Thập Nhất một cái, sau đó quay lại ra hiệu với Thập Nhị.
Thập Nhị thấy thế, vội đoạt lấy chén rượu của Thập Nhất nói: “Thập Nhất ca, lần đầu tiên Mẫu Đơn đến phủ đệ mới của Thất ca, huynh mang nàng đến hoa viên dạo đi.”
Thập Nhất dừng một chút, cúi đầu không nói, liếc mắt nhìn Mẫu Đơn một cái, liền đứng dậy đi ra ngoài. Tịch Nhan vội đẩy đẩy Mẫu Đơn, lúc này Mẫu Đơn mới đứng lên, theo sau thân ảnh của Thập Nhất rời khỏi phòng khách.
Hoàng Phủ Thanh Vũ lúc này mới nói khẽ với Tịch Nhan: “Đừng ngồi ngay đầu gió ở chỗ này nữa, đi sang bàn bên kia ngồi đi, ta đã cho người chuẩn bị lò sưởi rồi.”
“Thời tiết tốt như vậy, chuẩn bị lò sưởi làm gì? Chàng cho ta là giấy sao?” Tịch Nhan liếc nhìn hắn một cái, sau đó đi về phía vị trí hắn yêu cầu, liền nhìn thấy Lâm Lạc Tuyết cũng đang ở một khác bàn bên cạnh, cùng với vài vị Vương phi nói chuyện, bộ dáng tự nhiên hào phóng, cùng các vị Vương phi bên cạnh tạo nên một phái đoàn mỹ nữ duyên dáng, cao quý.
Kỳ thật, nữ tử này cũng không tệ. Trong lòng Tịch Nhan thầm nghĩ, ít nhất, nàng ta và nàng có một điểm chung là từ nhỏ quen với cảnh hai nữ nhân cùng chung một phu quân, hai người bọn họ coi như là có thể chung sống hòa bình với nhau, vẫn chưa xảy ra những chuyện gọi là âm mưu ngươi tranh ta đoạt.
Hoàng Phủ Thanh Vũ mỉm cười: “Hôm nay tuy rằng nàng là thọ tinh, nhưng vì đứa nhỏ, vẫn nên nghe nghe lời ta .”