Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215012
Bình chọn: 9.5.00/10/1501 lượt.
i với mỗi nữ tử đều ôn nhu như vậy sao?” Nàng xoay đầu nhìn hắn, khẽ nhướng mày lên giống như một loại khiêu khích, lẳng lặng chờ đợi câu trả lời của hắn.
Hoàng Phủ Thanh Vũ lẳng lặng nhìn nàng, sắc mặt cùng ánh mắt vẫn trầm tĩnh, dường như không có ý định trả lời câu hỏi này của nàng. Truyện Sắc Hiệp –
Tịch Nhan dường như cũng không chờ mong hắn trả lời, tiếp tục nói: “Nếu người mang thai là Lâm Lạc Tuyết, chàng cũng sẽ đối xử tốt với nàng ta như vậy sao?”
Tay Tịch Nhan tiếp tục di chuyển tự do trên mặt hắn, tiếp theo đó lại đột nhiên ôm chầm lấy hắn, nàng bồng nghe thấy thanh âm trầm thấp, trong trẻo mang theo một chút áp lực phẫn uất của hắn vang lên: “Ta sẽ lấy lễ đối xử như người ngoài thôi.”
Tịch Nhan ha ha nở nụ cười: “Nói như vậy, ta là khác biệt phải không?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng nở nụ cười vô cùng lãnh đạm, thế nhưng cũng đủ phá tan vẻ mặt trầm tĩnh từ nãy đến giờ của hắn: “Nhan Nhan, chuyện đã biết rõ mà còn cố hỏi thật sự là không có ý nghĩa gì.”
“Được, như vậy ta sẽ hỏi chuyện ta không biết.” Khóe miệng Tịch Nhan vẫn duy trì ý cười như cũ, hơi dùng sức rút tay mình trong tay hắn ra, thuận thế trượt đến chỗ ngực trái của hắn, nửa thật nửa giả hỏi, “Nếu Lâm Lạc Tuyết cũng sinh hạ đứa con, nhưng đứa con của nàng tài giỏi hơn rất nhiều so với đứa con của ta, chàng sẽ yêu thương đứa nào?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhẹ nhàng vuốt ve những sợi tóc của nàng, chỉ nhẹ giọng cười: “Chuyện vô vị như thế này, nàng nghĩ nhiều như vậy làm gì? Nếu thật sự nghĩ cho đứa bé, nên ổn định tâm thần, đừng suốt ngày miên man suy nghĩ. Quá mức hao tâm tốn sức, đối với đứa bé sẽ không tốt.”
Nghe vậy, Tịch Nhan cũng không nói gì thêm, chậm rãi ngồi dậy, dựa vào chiếc gối mềm như cũ, vuốt vuốt lại những sợi tóc đen xõa tán loạn: “Được, không nghĩ nữa.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng không nói thêm gì nữa, ngồi lại một lát, liền đứng dậy đi về phía cửa.
Sau lưng bỗng dưng truyền đến thanh âm tất tất tác tác, bước chân của hắn chậm lại, không ngờ Tịch Nhan ở phía vội vã đứng dậy mang hài tiến lên ôm lấy thắt lưng của hắn, vùi mặt vào ngực hắn, thanh âm tuy nhỏ nhưng lại đánh thật mạnh vào trong lòng hắn —
“Không chỉ làm một đôi phụ mẫu tốt, chàng phải hức với ta, mặc kệ con của nữ nhân khác tài giỏi như thế nào, chàng cũng không thể không thương con của ta, không thể bỏ mặc nó……”
Hoàng Phủ Thanh Vũ giật mình cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng thanh âm của nàng giống như mang theo tiếng khóc nức nở vang lên, tâm thần hắn không khỏi trở nên rối loạn, vội xoay người lại, nâng mặt của nàng lên, quả nhiên nhìn thấy hốc mắt của nàng đỏ ửng, hắn nhịn không được nhíu mày: “Nhan Nhan, nàng làm sao vậy?”
Tịch Nhan ngửa đầu lên, hai mắt mông lung đẫm lệ nhìn hắn, thật lâu sau, bỗng nhiên lại đẩy hắn ra, xoay người lau những giọt lệ còn vương nơi khóe mắt, lẩm bẩm nói: “Ta không biết, ta không biết mình làm sao lại như vậy, thực là kỳ lạ, thực là mạc danh kỳ diệu……”
Hoàng Phủ Thanh Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết phụ nữ có thai cảm xúc dao động lên xuống là chuyện bình thường, bởi vậy liền tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy nàng: “Ta đã nói nàng không nên suy nghĩ bậy bạ, phải chú ý dưỡng thai cho tốt.” Dừng một chút, hắn lại nói: “Gần đây nàng cảm thấy rất buồn phải không? Mấy ngày nữa là sinh nhật nàng, trong phủ có lẽ đã lâu không có việc vui, ta sẽ bảo bọn Thập Nhất đến đây náo nhiệt một phen?”
Tịch Nhan cúi đầu đứng ở nơi đó, không nói được một lời.
“Cũng mời luôn Mẫu Đơn đến đây, lão Thập Nhất gần đây dường như đang giận dỗi nàng ta, đến lúc đó chúng ta sẽ xem hai người bọn họ thế nào.” Dừng một chút, hắn lại nói, “Nếu nàng muốn mời ai, hãy nói cho ta biết.”
Ngữ khí chu đáo, nhân nhượng như vậy, nhưng lại không giống với Hoàng Phủ Thanh Vũ thường ngày.
Tịch Nhan hít vào một hơi thật sâu, mới miễn cưỡng đẩy tay hắn ra: “Tại Bắc Mạc này, ta còn có thể biết người nào nữa? Tùy chàng làm chủ thôi.”
Nhìn nàng đi về phía giường, Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng không nói thêm gì nữa, chỉ nói: “Cũng được.”
Đầu tháng mười, trời đất bước vào mùa thu, thời tiết hiếm khi lại tốt như vậy, không khí trong lành, không có chút mây.
Tịch Nhan vốn chỉ nghe Hoàng Phủ Thanh Vũ nói sẽ mời bọn Thập Nhất đến làm khách, cũng không thể tưởng tượng ra được quang cảnh trước mắt – trong phòng khách của Hoàng Phủ Thanh Vũ bày ra mười bàn tiệc để nghênh đón khách mời các phủ, trước cửa vương phủ xe ngựa như nước, tình cảnh này quả thực là đem sinh nhật của nàng biến thành tiệc mừng đại thọ.
Sáng sớm, Tịch Nhan ngồi ở trước gương, nhìn dung nhan tái nhợt của nữ tử trong gương cười nhẹ.
Nàng tự nhủ với mình, cũng tốt thôi, hôm nay sẽ náo nhiệt một phen, giống như thịnh thế cuồng hoan. Có lẽ, đây là sinh nhật cuối cùng nàng còn ở bên cạnh hắn.
Gọi Ngân Châm đến trang điểm cho mình, Tịch Nhan tự chọn lựa trang sức, sau khi trang điểm xong xuôi, trong gương hiện lên hình ảnh một nữ tử thanh lịch mà không mất đi bản chất tôn quý, giống như tiên nữa hạ phàm lay động lòng người.
Khi Hoàng Phủ Thanh Vũ vèn rèm cửa đi vào, vừa nhìn thấy bộ dáng Tịch Nhan nh