80s toys - Atari. I still have
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215123

Bình chọn: 7.5.00/10/1512 lượt.

phía Hoàng tổ mẫu, ta sẽ nói với bà.”

Tịch Nhan khẽ thở phào nhẹ nhõm:”Được, vậy ta trở về.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu lên tiếng, sau đó lại quay về phía Phụng Tiên điện, quỳ thẳng người lên.

Tịch Nhan quay lưng về phía hắn, không quay đầu lại, bước từng bước một rời đi.

Chương 184

Trung thu qua đi, thời tiết càng ngày càng lạnh, thời cuộc càng ngày càng yên tĩnh.

Việc Hoàng Phủ Thanh Vũ bị phạt cũng không phải là chuyện lớn gì, sang hôm sau đi thỉnh tội với hoàng đế, bị răn dạy một phen, cũng không còn việc gì nữa.

Trong Hi Vi viên, cuộc sống của Tịch Nhan cũng trôi qua từng ngày từng ngày rất an bình. Mỗi ngày, Thôi Thiện Duyên đều tự mình đưa thuốc dưỡng thai tới, mãi cho đến khi nàng ngoan ngoãn uống xong mới có thể rời đi; Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng cách mỗi hai ngày sẽ đến đây một lần, bắt mạch cho nàng, hai người không mặn không nhạt nói vài câu với nhau, sau đó hắn liền lại đứng dậy rời đi.

Nhưng hôm nay, hắn tự mình mang thuốc đến, Ngân Châm từ xa xa nhìn thấy nên đã cẩn thận đứng ở cửa, đợi hắn đến gần mới cung kính thỉnh an: “Nô tỳ tham kiến thất gia.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ để ý thấy ánh mắt cô ta vừa kinh ngạc vừa vụng trộm liếc nhìn về phía hộp thuốc trong tay mình, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: “Ngươi lui xuống đi, hôm nay không cần ngươi hầu hạ sườn Vương phi dùng thuốc.”

Trong lòng Ngân Châm nhất thời buông lỏng, không ngừng dập đầu tạ ơn.

Liên tiếp nhiều ngày thuốc được đưa tới, Tịch Nhan vẫn uống rất ngoan ngoãn, nhưng hôm qua lại không biết vì sao đột nhiên giống như không thể nhịn được nữa, uống thuốc được một nửa liền quăng ngã bát, than đắng, cũng không chịu ăn mứt hoa quả, khiến cho Ngân Châm không có biện pháp nào để ứng phó.

Nhưng cũng không ngờ hôm nay Hoàng Phủ Thanh Vũ lại tự mình đến đây, trong lòng cô ta khó tránh khỏi vui mừng nên vội đứng dậy lui xuống.

Hoàng Phủ Thanh Vũ đẩy cửa bước vào phòng, lúc này Tịch Nhan đang dựa vào nhuyễn tháp chợp mắt.

Vừa mới bước vào 10 tháng, trong phòng đã được trải thảm thật dày, lò sưởi cũng được đốt liên tục, cũng may độ ấm rất thích hợp. Hắn chậm rãi đi trên thảm, cơ hồ không phát ra một chút tiếng động nào, cho đến khi đặt hộp thuốc trong tay lên bàn, một tiếng động nhỏ vang lên, bên kia Tịch Nhan cũng mở mắt ra.

Nhìn thấy hắn, trong lòng Tịch Nhan không khỏi khẽ rung động, nhưng trên mặt lại vẫn không có chút biểu tình nào như trước, cũng không đứng dậy, chỉ mím môi nhìn hắn thả hộp thuốc trên tay xuống bàn.

Thấy thế, Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ, mở hòm lấy ra chén thuốc, đi đến bên cạnh nàng ngồi xuống, dùng muỗng bạc khuấy đều trong chén, phát ra tiếng vang thanh thúy, sau đó giọng nói trầm thấp dễ nghe của hắn vang lên: “Hôm nay ta đặc biết sai người bỏ thêm hai vị cam thảo trong thuốc, chắc hẳn không còn đắng nữa đâu.”

Tịch Nhan thở một hơi thật dài: “Cho dù là bỏ thêm cam thảo gì đó, đắng cũng vẫn là đắng thôi.”

Tuy nói như thế, nhưng nàng vẫn tiếp nhận chén thuốc trong tay hắn, cũng không dùng muỗng bạc, nín thở ngửa đầu lên, uống một hơi hết chén thuốc.

Hoàng Phủ Thanh Vũ không nghĩ nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời như vậy, nhất thời tim đập mạnh và loạn nhịp. Cho đến khi thấy nàng cau mày nuốt ngụm thuốc cuối cùng mới khẽ cười lên: “Tốt lắm.”

Tịch Nhan nhìn hắn thật sâu, bỗng nhiên nghiêng người sang bên trái, nằm gối đều trên đùi hắn, ánh mắt quyến rũ linh hoạt, liếc nhìn hắn: “Còn có biện pháp nào khác chứ, ai kêu ta đồng ý phải làm mẫu thân tốt, đó là vì đứa bé trong bụng, ta khuôn muốn uống cũng phải uống.”

Bộ dáng này của nàng cũng làm cho thân mình Hoàng Phủ Thanh Vũ cứng đờ. Sau đó, hắn lại mỉm cười như trước, thuận tay cầm lấy vài lọn tóc đen của nàng trong tay thưởng thức: “Nàng phải ngoan ngoãn, qua một tháng nữa là có thể không cần uống thuốc đắng này nữa.”

“Thật sao?” Nghe vậy, trong mắt Tịch Nhan chỉ một thoáng ngời sáng, tính khí trẻ con lại trỗi dậy, “Nếu được vậy thì thật tốt quá.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, bàn tay chậm rãi mơn man theo mái tóc đen của nàng, ánh mắt lại hướng về hoa văn trên tấm thảm cách đó không xa phía trước..

Tay hắn rốt cuộc cũng chạm vào mặt của nàng, nhưng chỉ mới vừa chạm vào liền rời đi rất nhanh.

Nhưng đột nhiên bàn tay của hắn bị nàng bắt lấy, hắn nhìn về phía nàng, mới phát hiện ánh mắt của nàng thì ra vẫn đang nhìn mình. Sau đó, nàng cầm lấy tay hắn chậm rãi đưa lên, di chuyển trên mặt mình, dán sát vào, cọ cọ, cười duyên với hắn: “Tuy rằng chúng ta không thể làm đôi phu thê tốt nhưng ta vẫn còn là vợ của chàng.”

Chỉ một câu nói thôi nhưng trong lòng Hoàng Phủ Thanh Vũ lại tràn ngập nỗi bi thương, tay kia nắm chặt thành quyền mới có thể khắc chế phần nào nỗi xúc động của mình.

Tịch Nhan nhìn vẻ mặt vẫn thong dong như trước của hắn, bỗng nhiên nâng tay còn lại của mình lên, xoa xoa mặt hắn: “Hoàng Phủ Thanh Vũ, vì sao chàng luôn ôn nhu như vậy chứ?”

Nếu như là lúc trước, hắn không ôn nhu như nước như vậy, làm sao nàng lại để cho bản thân mình chìm sâu vào trong đó, không thể tự thoát ra được chứ?

“Chàng đối với ai cũng đều ôn nhu như vậy sao? Đố