Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215071

Bình chọn: 7.00/10/1507 lượt.



Tịch Nhan hừ một tiếng, nhưng vẫn đi đến ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh quả nhiên không bao lâu sau hỏa lò cũng được đốt lên, độ ấm cũng rất thích hợp, tay chân nàng đều thực ấm áp.

Trong phòng vẫn náo nhiệt như trước, mọi người nói chuyện phiếm với nhau, trêu chọc nhau, nhưng tầm mắt nàng vẫn xoay quanh thân ảnh Hoàng Phủ Thanh Vũ, do những ngưởi xung qianh chưa gây sự chú ý cho nàng hay nói một cách khác chỉ có thân ảnh của hắn làm cho nàng chú ý mà thôi.

Nàng thật sự rất thích nghe theo lời an bài của hắn, vĩnh viễn luôn đâu vào đấy, hợp lý hợp tình như vậy, nắm trong tay toàn cục, giống như thời điểm mới quen biết nhau, hắn vĩnh viễn là một ẩn số, nhưng vĩnh viễn luôn luôn có thể nhìn thấu nội tâm của nàng.

Mặc dù cho tới bây giờ nàng cũng không biết hắn vì sao ngay từ đầu đã đối xử với mình tốt như vậy, giờ phút này nghĩ lại, chỉ cảm thấy nàng đã bước vào một cạm bẫy thực sự rất ấm áp. Dù cho thời gian có quay ngược trở về, để cho nàng có thể lựa chọn một lần nữa, chỉ sợ nàng vẫn sẽ lựa chọn trầm luân trong sự ôn nhu của hắn mà thôi.

Nghĩ rằng sẽ trầm luân cả đời, nhưng không ngờ cả đời ngắn ngủi như vậy.

Trong đám người vây quanh, Hoàng Phủ Thanh Vũ ngẫu nhiên đưa ánh mắt nhìn về phía nàng, chỉ thấy nàng ngồi ở chỗ kia, thất thần nhìn chính mình, trong lòng hắn bỗng dưng chấn động, nhưng chỉ một lát sau liền thoát khỏi đám đại thần trong triều, đi đến bên cạnh Tịch Nhan, cầm lấy tay nàng, đỡ nàng đứng dậy.

Trong ánh mắt kinh ngạc của các khách mời, hắn lập tức kéo nàng đi ra phòng khách.

Toàn thể khách mời đang trợn mắt há hốc mồm nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, tất cả các ánh mắt đều hướng về vị chủ nhân duy nhất còn lại là Lâm Lạc Tuyết, thấy nàng ta vẫn duy trì ý cười khéo léo như trước, thản nhiên ngồi đó, nói nói cười cười.

“Nói.” Hoàng Phủ Thanh Vũ kéo Tịch Nhan đi vào trong Noãn các, đè nàng lên cửa, thanh âm dồn dập, khàn khàn vang lên, căn bản không giống giọng nói bình thường của hắn.

Tịch Nhan bỗng dưng trợn to mắt nhìn hắn: “Nói cái gì?”

Hắn giữ chặt tay nàng, đem tay nàng đặt trên chỗ ngực trái của nàng: “Đem những chuyện nàng cất giấu trong lòng, toàn bộ nói ra.”

Tịch Nhan bật cười, sau đó lại lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn: “Chàng nghĩ rằng ta và chàng còn ngốc nghếch giống lúc trước như vậy sao?”

Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ thâm trầm, sắc mặt cũng trở nên tối tăm.

Bộ dáng cùa nàng gần đây chứa đầy tâm sự, hắn không phải là nhìn không ra, nhưng nàng đã không còn là tiểu cô nương lúc trước hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấu nữa, nhưng hiện tại dù cho hắn hao hết tâm lực cũng vẫn không thể biết được những suy nghĩ trong lòng nàng.

Nhưng rất nhanh , sự lạnh lùng trong mắt Tịch Nhan lại tản ra, nàng cười duyên vươn tay ra chậm rãi ôm lấy cổ hắn: “Hôm nay là sinh nhật của ta, chàng bày ra sắc mặt như vậy là để cho ta xem sao?”

Hắn nhìn nàng thật sâu, ánh mắt lại dần dần mê man, giống như có gì ở bên trong thiêu đốt, đợi cho ánh mắt nóng bỏng đó gần như thiêu như đốt nàng, hắn vội nắm lấy thắt lưng của nàng: “Nhan Nhan, ta –”

“Ta biết.” Tịch Nhan lập tức liền ngắt ngang lời hắn.

Nàng biết hắn định nói điều gì, chỉ nhìn vào ánh mắt hắn nàng đã biết, nàng rốt cuộc có thể đợi được câu nói mà nàng hằng mong muốn và chờ được. Nàng biết muốn hắn nói ra câu nói kia có bao nhiêu khó khăn, cho nên từ sau lần tỉnh lại đó, nàng liền toàn bộ sự kiên nhẫn của mình để chờ đợi, vừa oán trách hắn, lại vừa chờ đợi hắn.

Nhưng mà nay, nàng đã buông tay rồi, thậm chí, ngay cả dũng khí để nghe hắn nói cũng không còn nữa.

Tịch Nhan nhìn hắn, vẫn cúi đầu cười như cũ, tỏ vẻ vô tâm vô phế: “Chàng muốn nói, chàng làm này tất cả mọi việc đều là vì tốt cho ta có phải hay không? Ta biết, ta đương nhiên biết……” Nàng dừng một chút, nghiêng đầu nhìn hắn: “Nhưng sao chàng không nghĩ tới ta chưa chắc đã muốn lòng tốt của chàng?”

Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ trong phút chốc liền lắng đọng xuống, bạc môi nhếch lên, hồi lâu sau mới nói: “Nàng không cần sao?”

Tịch Nhan thở phào nhẹ nhõm: “Không nghĩ tới, mệt mỏi…… Không phải đã nói sẽ buông tha lẫn nhau sao? Cứ giống như trước là đủ rồi, hôm nay nói như vậy, không phải dư thừa sao?”

Cánh tay đang vòng qua bên hông nàng chậm rãi buông ra, ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ trở nên u ám, không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng rời khỏi thân thể nàng, mở cửa Noãn các ra.

“Chàng cười lên đi.” Tịch Nhan ôm lấy khuỷu tay hắn, “Cười giống như lúc nãy vậy, ở trước mặt các quan khách, diễn thật là hay, không phải sao?”

Trở lại trong phòng khách, cả hai nhìn thấy Hoàng Phủ Thanh Thần cùng Đạm Tuyết cũng đã đến đây, đang ngồi cùng Thập Nhị.

Tịch Nhan “Di” một tiếng, liền buông Hoàng Phủ Thanh Vũ ra, hắn vừa cười vừa tiến lên tiếp đón Hoàng Phủ Thanh Thần, còn nàng lại ngồi xuống gần Đạm Tuyết.

Đạm Tuyết vẫn giữ nguyên bộ dáng lạnh lùng thản nhiên như trước, thấy nàng ngồi xuống cũng chỉ khẽ gật đầu một cái, thản nhiên nói: “Sinh nhật vui vẻ.”

“Đa tạ.” Tịch Nhan cười lên tiếng, lại nói, “Còn nhớ rõ lúc trước, khi lên thuyền hoa của ta, cô rất coi trọng cây quạt kia sao? Hôm nay


XtGem Forum catalog