Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3216442
Bình chọn: 8.5.00/10/1644 lượt.
nên gây náo loạn nữa.”
Hô hấp của Tịch Nhan dần dần bình ổn, chậm rãi cúi thấp đầu, hồi lâu mới lên tiếng: “Ta không có gây náo loạn.”
Thanh âm lãnh đạm xa cách, từng chữ từng chữ đánh vào lòng hắn, hắn lại mỉm cười như cũ: “Nàng nghĩ rằng ta và nàng sẽ tin tưởng sao?”
Tịch Nhan cười khẽ lên, thản nhiên nói: “Ta vốn không có nói bất cứ điều gì cả, chỉ do chàng đoán lung tung thôi, có gì mà tin hay không tin chứ?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ khẽ nhíu mi, nhìn nàng: “Nói như vậy, tất cả đều là do ta vọng tưởng, căn bản không phải là sự thật?”
“Không biết.” Trong nháy mắt, trong đầu Tịch Nhan hiện lên trăm ngàn ý niệm, nhưng một cái cũng bắt giữ không được chỉ có thể lãnh đạm phun ra một câu như vậy.
Hoàng Phủ Thanh Vũ cúi đầu nhìn đứa bé đang trong giấc ngủ say bên cạnh, khẽ cười lên: “Ta miên man suy nghĩ cũng tốt, nàng miên man suy nghĩ cũng thế, sau này không cần thế nữa. Nàng nên nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Hắn xoay người muốn đi ra cửa, Tịch Nhan nâng mắt dõi theo bóng dáng hắn, trong lòng bỗng nhiên chấn động mạnh, cắn răng, lạnh lùng nói: “Chàng đã đáp ứng ta rồi đó.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ dừng chân một chút: “Điều này còn quan trọng sao?”
“Chàng muốn nói mà không giữ lời sao?”
Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn không xoay người như cũ, thanh âm cũng lãnh đạm không chứa một chút cảm xúc nào: “Nói đi.”
Tịch Nhan cắn răng hồi lâu, rốt cuộc mới thản nhiên lên tiếng: “Không nên ép ta. Đây là chuyện ta muốn chàng đáp ứng.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cuộc cũng xoay người lại, nhìn nàng, một lần nữa nở nụ cười: “Thật có lỗi, Nhan Nhan. Nếu là yêu cầu này, như vậy ta thu hồi hứa hẹn của ta.”
Chương 213
Truyện Tiên Hiệp – -Y
Không phải không từng nghĩ qua nàng sẽ nói ra yêu cầu gì, thậm chí hắn còn nghĩ đến khả năng nàng muốn hắn thả nàng đi.
Bất luận nàng có thật sự biết trên người mình trúng độc hay không, hoặc nàng có thật sự động tâm với Nam Cung Ngự hay không, hắn đều cân nhắc những khả năng nàng sẽ đưa ra yêu cầu, thế nhưng bản thân hắn từ đầu đến cuối lại không tìm được đáp án — lúc ấy hắn chỉ bật thốt lên câu đáp ứng nàng như vậy, đến tột cùng là nên hay không nên.
Nhưng mà trăm tính vạn tính, hắn cũng thật không ngờ, nàng yêu cầu là — không nên ép nàng!
Không nên ép nàng!
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhịn không được bật cười ha ha.
Có lẽ ngàn loại vạn loại yêu cầu hắn đều đáp ứng rồi, nhưng hôm nay, nàng lại muốn hắn không nên ép nàng?
Nếu hắn không bức nàng, nàng sẽ gả cho hắn sao?
Mã nếu hắn không bức nàng, nàng sẽ yêu thượng hắn sao?
Nếu hắn không bức nàng, bọn họ sẽ có Bất Ly sao?
Vốn ngay từ đầu, những thứ hắn lấy được từ trên người nàng đều là ra tay bức nàng mà thôi. Hắn quả thật đã quen dùng thủ đoạn, thậm chí trong tình yêu cũng không tiếc rẻ, nhưng mà tất cả đều bởi vì người đó là nàng mà thôi, nếu đổi lại là người khác, hắn chỉ sợ ngay cả hứng thú liếc mắt một cái cũng không có.
Không bức nàng? Làm sao hắn có thể đáp ứng không bức nàng đây?
Trong quá rượu Như ý quán, ca vũ nhộn nhịp, không khí thật thanh bình.
Sau khi Hoàng Phủ Thanh Vũ liên tiếp uống hai bầu rượu, rốt cuộc Thập Nhất không chịu được nữa, vươn tay ra chặn hắn, “Không nên uống nữa. Bất Ly đã được sinh ra, huynh cao hứng cũng là bình thường, tội gì lấy bản thân mình làm tình làm tội chứ.”
“A.” Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ một tiếng, lại nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Thần sắc mặt tối tăm, “Lão Cửu, sao đệ lại không uống?”
Trên mặt Hoàng Phủ Thanh Thần khẽ co rút lại một chút, bỗng nhiên vươn tay ra, cầm lấy một bầu rượu trên bàn hung hăng ném xuống đất: “Còn muốn uống bao lâu nữa? Nam Cung Ngự, hay là Mộc Cao Phi, ta mặc kệ hắn là ai, huynh nói cho ta biết hắn còn muốn ở lỳ trong phủ huynh bao lâu nữa?”
Tên nam nhân kia, hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi tên nam nhân kia, đó chính là tên nam nhân mà thê tử của hắn ngày nhớ đêm mong!
Hoàng Phủ Thanh Vũ khẽ cười lên: “Sao đệ lại thiếu kiên nhẫn như vậy? Đạm Tuyết nói với đệ cái gì ?”
Hoàng Phủ Thanh Thần hừ lạnh một tiếng.
Đạm Tuyết chưa từng nói với hắn bất cứ điều gì cả, chuyện về Nam Cung Ngự càng không bao giờ đề cập qua. Nhưng càng như vậy, hắn mới càng cảm thấy trái tim băng giá. Nàng có thói quen đem mọi chuyện giấu ở đáy lòng, dù là hắn, cũng tuyệt đối không thể thâm nhập vào tâm của nàng. Hắn cũng không để ý, thậm chí chỉ cần nàng ở lại bên cạnh hắn, trong lòng nàng nghĩ cái gì hắn cũng không để ý, cho dù nàng đang tính kế hắn, hắn cũng không để ý!
Nhưng mà vì sao, nàng lại nghĩ đến nam nhân khác? Nam Cung Ngự có thật sự tốt đến vậy không? Mọi người trên thế giann này đều nhìn ra được hắn vốn không thương nàng, hắn một lòng một dạ đều đặt trên người Hoa Tịch Nhan. Mà hắn, đường đường cũng là thân vương Hoàng Phủ Thanh Thần, yêu nàng như vậy, thậm chí cam tâm tình nguyện đặt trái tim trước mặt nàng để mặc nàng giẫm lên —
Nhưng mà vì sao, nàng vẫn không thương hắn chứ?
Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn thần sắc Hoàng Phủ Thanh Thần, cười một tiếng: “Lão Cửu, sao đệ lại không thể buông tay vậy?”
Hoàng Phủ Thanh Thần hung hăng trừng mắt liếc nhìn hắn một cái: “Huynh đừng chỉ biết nói với