XtGem Forum catalog
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216274

Bình chọn: 9.5.00/10/1627 lượt.

không cần lừa mình dối người, Thất tẩu sắp chết, nếu huynh có thể điều chế ra được nửa viên thuốc giải kia thì Hoàng tổ mẫu sẽ không làm như vậy. Dù sao Thất tẩu cũng phải chết, chi bằng, huynh buông tay đi……”

“Làm sao buông tay đây?” Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi xoay người lại nhìn hắn, khóe miệng dường như mang theo ý cười, lại dường như trầm xuống .

Trong ánh nến lập lòe lúc sáng lúc tối, Thập Nhất cảm thấy mình chẳng phân biệt được sáng tối, nhưng thanh âm Hoàng Phủ Thanh Vũ lại rõ ràng lạnh nhạt: “Nếu nàng sớm đã biết toàn bộ chân tướng từ Hoàng tổ mẫu, nhưng lại muốn ở trước mặt ta làm bộ như không biết gì cả, ta làm sao mà buông tay cho được? Ta làm sao có thể buông tay để cho nàng một mình phải chịu đựng sự thật như vậy chứ?”

“Tẩu ấy không phải một mình!” Thập Nhất bước đi về phía hắn, trong ánh mắt lộ ra sự lãnh liệt, “Thất tẩu có biết chân tướng hay không đệ không rõ lắm, nhưng đệ biết tẩu ấy cho tới bây giờ cũng không phải một mình, tẩu ấy còn có Nam Cung Ngự, Nam Cung Ngự mới là người ở bên cạnh tẩu ấy lâu nhất, mới là người quan trọng nhất đối với tẩu ấy!”

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn hắn, ở chỗ sâu trong đôi mắt dường như có mạch nước ngầm bắt đầu khởi động.

Thập Nhất nhìn hắn, nói tiếp: “Đúng, tẩu ấy đối với Thất ca huynh cũng không phải là vô tình. Nhưng Thất ca huynh là người như thế nào? Lúc trước vì cưới nàng, huynh đã mất nhiều tâm tư, càng không nói đến huynh vì để mang niềm vui đến cho nàng đã làm nhiều chuyện! Thế gian này có nữ tử nào không động tâm chứ? Nhưng Thất ca, tình ý của tẩu ấy đối với huynh không thể so với huynh đối với tẩu ấy, tẩu ấy sẽ dao động, tẩu ấy sẽ thay đổi, trong lòng tẩu ấy còn có khả năng dung nạp được người thứ hai!”

Hoàng Phủ Thanh Vũ lui ra phía sau từng bước, dựa mình vào cánh cửa, vẻ mặt cũng lúc sáng lúc tối, nhìn không ra cảm xúc gì.

“Thất ca, huynh tội gì đối xử với tẩu ấy tốt như vậy? Lòng huynh đều tràn ngập hình bóng tẩu ấy, nhưng ở trong lòng tẩu ấy, có lẽ ngay cả Nam Cung Ngự huynh cũng không thể so sánh được, ngay cả một nửa vị trí cũng không chiếm được!” Thập Nhất cố nén đau khổ tràn ngập trong lòng xuống, tiếp tục nói, “Không phải huynh muốn biết ngày đó ở trước mộ phần của Vũ nhi tẩu ấy nói với đệ chuyện gì sao? Tẩu ấy nói, tẩu ấy với Vũ nhi muốn cùng nhau đi du ngoạn khắp nơi, nay Vũ nhi không còn nữa, tẩu ấy nói tẩu ấy nên thay Vũ nhi đi khắp nơi, đến thật lâu thật lâu về sau, khi xuống hoàng tuyền gặp lại Vũ nhi mới không hổ thẹn. Nhưng sau đó, khi đệ nói, huynh không bao giờ nhàn hạ để cùng tẩu ấy du ngoạn núi sông, tẩu ấy chỉ cười đáp một câu, không có huynh còn có Nam Cung Ngự.”

Khuôn mặt của Hoàng Phủ Thanh Vũ rốt cuộc hoàn toàn chìm trong bóng tối, Thập Nhất không thấy rõ vẻ mặt hắn, cũng nghe không thấy hắn đáp lại, rốt cuộc thấp giọng nói tiếp: “Thất ca, trước sau gì tẩu ấy cuối cùng cũng phải chết, huynh sớm hay muộn cũng phải buông tay, chi bằng từ giờ trở đi, nên quên tẩu ấy đi.”

——————————————–

Sau khi Tịch Nhan hoàn toàn bình phục hẳn, gian phòng của Hoàng Phủ Thanh Vũ cùng gian phòng cách vách của tiểu Ly rốt cuộc cũng được nối thông, có một cánh cửa có thể trực tiếp đi từ phòng này sang phòng kia, như vậy, Tịch Nhan có thể không cần ra cửa hứng gió mà cũng có thể tự mình đi sang thăm nữ nhi.

Vì thế, cơ hồ toàn bộ thời gian nàng đều dùng đặt trên người nữ nhi, thậm chí ngay cả công việc may vá thêu thùa nàng vốn không quen giờ cũng tập tành làm thử, dưới sự trợ giúp của Ngân Châm, nàng muốn tự mình may quần áo cho nữ nhi.

Ngân Châm nhìn nàng tự mình cắt vải, nhịn không được nở nụ cười: “Sườn Vương phi, tiểu quận chúa còn nhỏ như vậy, sao phải dùng nhiều vải như thế?”

Tịch Nhan nhẹ nhàng vỗ về tấm vải, trong mắt tràn đầu ngấn lệ: “Không phải làm cho bé mặc bây giờ. Đợi đến khi bé được ba tuổi may một bộ, khi sáu tuổi may một bộ, khi mười hai tuổi may một bộ, ngươi nói được hay không?”

Ngân Châm ngạc nhiên: “Làm nhiều như vậy sao? Đợi đến lúc đó làm không được sao? Vì sao hiện tại phải làm?”

Tịch Nhan nghiêng đầu nhìn về phía nữ nhi đang ngủ say bên cạnh, khóe miệng chậm rãi gợi lên: “Ta sợ đến về sau –”

“Nô tỳ biết!” Ngân Châm bỗng nhiên nở nụ cười, “Sườn Vương phi sợ sau này lại có thêm tiểu quận chúa hay tiểu thế tử thứ hai, thứ ba, đến lúc đó, nhiều đứa bé như vậy, làm sao may kịp có phải hay không?”

Đứa thứ hai, đứa thứ ba…… Ánh mắt Tịch Nhan trở nên xa xăm, bỗng nhiên cả cười: “Đúng vậy, đến lúc đó, làm không được .”

Ngân Châm cười cười, cầm lấy kéo cắt một sợi chỉ, lại nói: “Đến lúc đó cho dù sườn Vương phi muốn làm, Vương gia cũng không nỡ để cho sườn Vương phi làm, những chuyện may vá thêu thùa linh tinh, nói chung cũng rất hao tổn tinh thần. Về phần sườn Vương phi nói gì mà ba tuổi một bộ sáu tuổi một bộ hay là thôi đi, bây giờ sườn Vương phi còn ở cữ, không nên mệt nhọc nhiều. Nô tỳ nghe mama trong viện nói thời gian ở cữ nhất định phải điều dưỡng cho tốt, bằng không sẽ tạo thành bệnh về sau không tốt.”

Tịch Nhan nhẹ nhàng đẩy đẩy chiếc của tiểu Ly, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Không có bệnh về sau.”

Ngâ