XtGem Forum catalog
Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia

Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216393

Bình chọn: 8.00/10/1639 lượt.

ta như vậy!”

“Đúng vậy.” Hoàng Phủ Thanh Vũ lãnh đạm nở nụ cười, “Ta thật sự là không có tư cách.” Cuối cùng, hắn nhìn về phía Thập Nhị:”Thập Nhị, đệ đưa Cửu ca trở về đi. Nếu tiếp tục ngồi ở trong này, ta sợ hắn sẽ hủy đi Như ý quán của người ta.”

Hoàng Phủ Thanh Thần bỗng dưng liều mạng vỗ cái bàn trước mặt, hai mắt đỏ ngầu nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ: “Thất ca, huynh là thất ca của ta! Ta kính huynh trọng huynh, nhưng Hoa Tịch Nhan cùng Nam Cung Ngự, ta không thể nhẫn được! Huynh nhìn xem huynh để nữ nhân kia biến thành bộ dáng gì đi? Huynh vẫn là thất ca của ta trước kia sao? Về phần Nam Cung Ngự, lúc trước hắn phản bội huynh như vậy, sao huynh lại nhân từ không xuống tay giết hắn đi? Nếu huynh không ra tay được, ta sẽ giúp huynh! Dù sao gần đây ta thật sự nhàn rỗi, vẫn còn dư dả thời gian để giết người, chỉ cần huynh không chê ta làm dơ phủ đệ của huynh!”

Ngoài cửa có thân ảnh nữ tử nhanh nhẹn bước vào.

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn Đạm Tuyết mỉm cười, Đạm Tuyết cũng cúi người chào, mới đi đến phía sau Hoàng Phủ Thanh Thần, lấy áo choàng trong tay quản gia phủ lên vai hắn, rồi nhẹ giọng nói: “Buổi tối đẹp trời như vậy, chàng nói đánh đánh giết giết làm gì chứ?”

Thân mình Hoàng Phủ Thanh Thần đông cứng lại, sắc mặt cũng vô cùng cứng ngắc, đột nhiên vươn tay hung hăng đẩy Đạm Tuyết ra.

Đạm Tuyết bất ngờ nên mất thăng bằng, cứ như vậy mà té trên mặt đất.

Thập Nhất, Thập Nhị đều sợ tới mức đứng bật dậy, Thập Nhị vội tiến lên đỡ Đạm Tuyết đứng lên.

Đạm Tuyết đứng lên, bình tĩnh phủi phủi váy áo hỗn độn, nhìn Thập Nhị mỉm cười: “Đa tạ đệ, Thập Nhị đệ.”

“Cửu ca!” Vẻ mặt Thập Nhất chợt lạnh xuống, “Có chuyện từ từ nói, sao huynh lại động tay với Cửu tẩu?”

Đạm Tuyết vẫn mỉm cười như cũ: “Thôi, xem ra ta đến đây không phải lúc.” Dứt lời, nàng xoay người, mang theo quản gia rời khỏi nơi này.

Thập Nhị nhìn vẻ mặt không chút thay đổi của Hoàng Phủ Thanh Thần, lại nhìn Đạm Tuyết, hung hăng đứng dậy: “Đệ hộ tống Cửu tẩu trở về trước.”

Hoàng Phủ Thanh Thần lại ngồi xuống, đoạt lấy Vũ bầu rượu trước mặt Hoàng Phủ Thanh, từng ngụm từng ngụm trút vào miệng, cuối cùng mới hung hăng đặt bầu rượu xuống bàn, đôi mắt phượng hẹp dài không che dấu được lửa giận đang bốc lên.

“Cửu ca!” Thập Nhất rốt cuộc không thể nhịn được nữa, đứng dậy, “Cửu tẩu có tâm ý đối xử tốt với huynh, huynh còn miên man suy nghĩ làm gì nữa?”

“Tâm ý?” Hoàng Phủ Thanh Thần cười lạnh một tiếng, “Đệ làm sao có thể biết cảm giác một nữ nhân ở bên cạnh đệ nhưng tâm lại lúc nào cũng đặt trên người của nam nhân khác chứ?”

“Đúng, đệ không thể biết cảm giác này.” Thanh âm Thập Nhất bỗng dưng lạnh xuống, “Dù cho Vũ nhi chết hoặc là không chết, đệ không thể biết cảm giác này.”

Trên mặt Hoàng Phủ Thanh Thần co rút mạnh, rốt cuộc vươn tay ra, châm một chén rượu cho Thập Nhất, sau đó đứng dậy rời đi.

Thập Nhất lặng im hồi lâu, mới vươn tay bưng chén rượu kia lên, uống một hơi cạn sạch, thở dài một hơi.

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn hắn, vỗ vỗ vai hắn, mỉm cười nói: “Tính tình Lão Cửu này thật nóng nảy, đúng là chỉ có đệ mới có biện pháp với hắn.”

Thập Nhất khổ sở kéo kéo khóe miệng: “Thất ca, vậy còn huynh? Vì sao huynh lại không buông tay? Huynh biết rõ Thất tẩu còn hơn một năm nữa sẽ……”

“Ta còn có cơ hội.” Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ.

“Huynh thật sự tin tưởng mình có thể điều chế ra một nửa viên thuốc giải khác sao?” Vẻ mặt Thập Nhất tràn đầy đau xót, thấp giọng nói.

“Ta chế không được sao?” Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn hắn, vẫn mỉm cười, “Thập Nhất, ai nói với đệ ta chế không được ? Hoàng tổ mẫu, hay là nàng?”

Trong lòng Thập Nhất bỗng dưng cả kinh: “Thất ca……”

Chương 214

Truyện Sắc Hiệp –

“Nói cho ta biết, Thập Nhất.” Thanh âm Hoàng Phủ Thanh Vũ cực kỳ bình thản, “Nàng đã nói với đệ chuyện gì, những chuyện ta biết hay không biết, toàn bộ đều nói cho ta biết đi.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ cứ như vậy nhìn hắn không hề chớp mắt, giống như bất luận như thế nào hắn cũng phải cho đáp án.

Thập Nhất không lảng tránh tầm mắt hắn Hoàng Phủ Thanh Vũ nhưng trong đầu lại hiện lên rất nhiều ý niệm, trong lúc nhất thời trở nên do dự, bồi hồi, cũng không biết đáp lại như thế nào.

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn hắn, bỗng nhiên cười: “Ta nghĩ ta đã biết đáp án .”

Dứt lời, hắn bỗng nhiên đứng dậy đi ra ngoài cửa.

“Ta không muốn để chàng phải chịu đựng quá nhiều đau khổ,” Thanh âm của Tịch Nhan bỗng dưng vang lên ở bên tai Thập Nhất, ngày ấy, trong mắt nàng mặc dù tràn ngập nước mắt nhưng vẫn mỉm cười, “Thập Nhất, chàng đối xử với ta thật quá tốt, nhưng chàng đối xử càng tốt, ta thiếu chàng càng nhiều. Ta sẽ không cho chàng biết ta đã biết được mệnh ta kéo dài không còn bao lâu nữa, bởi vì chuyện này sẽ làm chàng mang thêm nhiều gánh nặng hơn. Nhưng đến tột cùng có biện pháp nào có thể giảm bớt thống khổ của chàng, Thập Nhất, ta không nghĩ ra được…… Ta sợ ta còn không thể chấp nhận được mình phải chết.”

“Có lẽ, nếu chàng không hề yêu ta, lúc ta chết đi, chàng sẽ không phải khổ sở.”

“Thất ca!” Thập Nhất bỗng dưng đứng bật dậy, nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ đang đi ra cửa, “Huynh