Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3215223
Bình chọn: 10.00/10/1522 lượt.
thấy, đứng bật dậy, nhìn hắn: “Làm sao huynh ấy có thể chưa tỉnh lại được? Vẫn chưa tỉnh mà ngươi lại cho hắn uống thuốc gì vậy?”
Mộc Thiệu Đình chậm rãi giơ bình sứ trong tay mình lên: “Đây là bình Thiên hương tục mệnh cao, nhưng chỉ dùng để bảo trụ tâm mạch cùng hô hấp của hắn thôi, hắn sẽ không tỉnh lại nữa. Đợi cho bình thuốc này dùng hết, tâm mạch cùng hô hấp của hắn sẽ biến mất. Đến lúc đó, trên đời không còn Mộc Cao Phi, cũng không còn sư huynh Nam Cung Ngự của ngươi nữa!”
Ngữ điệu của hắn thong thả mà đạm mạc, nhưng Tịch Nhan lại cảm thấy kinh tâm động phách, ngũ tạng lục phủ đều đau đớn.
“Không thể nào.” Nàng không muốn mình bật khóc trước mặt hắn, nên cắn môi, ngẩng đầu nhìn nam tử trước mắt, “Ta đã đáp ứng với huynh ấy sẽ ở bên cạnh huynh ấy, huynh ấy không thể bỏ lại một mình ta được.”
Mộc Thiệu Đình nhìn nàng, nở nụ cười lạnh lùng: “Ta cũng đáp ứng với hắn nhất định sẽ chữa khỏi bệnh cho hắn, giúp hắn tiếp tục sống sót. Nhưng hắn lại cố tình đem Hàn trì tuyết liên cùng Dao trì đậu khấu trân quý nhất dùng để cứu ngươi! Như thế nào, ngươi luyến tiếc hắn sao? Vậy lập tức cắt cổ tay của ngươi, dùng máu của ngươi cho hắn uống, làm cho hắn sống lại đi!”
Tịch Nhan cắn răng, nhíu mi tâm lại nhìn hắn, sau một lúc, đột nhiên xoay người rút bảo kiếm treo ở đầu giường của Nam Cung Ngự xuống, rút kiếm ra khỏi vỏ, đem lưỡi kiếm sắc bén nhắm vào cổ tay mình.
“Loảng xoảng” một tiếng, Mộc Thiệu Đình ra tay, không cần tốn nhiều sức lực liền đánh rơi kiếm xuống.
Tịch Nhan nhìn hắn: “Ta chỉ muốn huynh ấy sống lại.”
Mộc Thiệu Đình từ trên cao nhìn xuống nàng, lạnh lùng gợi lên khóe miệng, trào phúng nói: “Máu của ngươi còn chưa trân quý như vậy đâu, không thể cứu hắn tỉnh lại.”
Tịch Nhan vô lực ôm lấy đầu mình, rốt cuộc nhịn không được cúi đầu bật khóc nức nở: “Vậy ngươi nói cho ta biết, như thế nào mới có thể cứu huynh ấy?”
Mộc Thiệu Đình dùng ánh mắt như cũ nhìn nàng: “Muốn Cao Phi tỉnh lại sao? Đi đến Bắc Mạc, cầu xin tên hoàng đế gọi là Hoàng Phủ Thanh Vũ. Dù sao bản lĩnh của hắn rất lớn, xá gì Hàn trì tuyết liên, thậm chí ngay cả Dao trì đậu khấu tuyệt tích đã lâu hắn cũng có thể tìm được, ngươi nên ôm hy vọng, ở chỗ hắn cũng có thuốc có thể chữa khỏi cho Cao Phi.”
Chương 250
Truyện Tiên Hiệp – -Y
Trong lòng Tịch Nhan tràn đầy đau xót, đột nhiên có một chút sáng tỏ, lại ngẩng đầu lên nhìn về phía Mộc Thiệu Đình: “…… Ngươi nói là Hàn trì tuyết liên cùng Dao trì đậu khấu mà ta đã ăn đều lấy từ Hoàng Phủ Thanh Vũ phải không?”
Mộc Thiệu Đình lạnh lùng nhếch khóe môi xem như là đồng ý.
Nàng nhớ rõ ràng Nam Cung Ngự từng nói với nàng, hắn từng trộm một quyển sách thuốc tuyệt thế từ trong tay Hoàng Phủ Thanh Vũ, lúc đó quan hệ giữa Nam Cung Ngự và Hoàng Phủ Thanh Vũ đã sớm trở thành thủy hỏa bất dung, hắn làm sao có thể đem loại thuốc quý hiếm này nhường lại chứ?
Nàng không biết Nam Cung Ngự phải dùng bao nhiêu tâm sức mới lấy về được, có lẽ để lấy được hai loại thuốc kia về cứu mạng của nàng, hắn mới có thể biến thành bộ dáng như hiện nay?
Tịch Nhan nằm ở bên cạnh giường, lại một lần nữa rơi lệ.
Nếu hắn đã hao tổn tâm sức mới lấy được hai lọai thuốc kia về cứu mạng cho nàng thì Hoàng Phủ Thanh Vũ nhất định sẽ ghi hận trong lòng, cho dù trong tay hắn còn có thuốc, hắn làm sao có thể dễ dàng lấy ra nữa?
Nhưng mạng của Nam Cung Ngự hiện nay như chỉ mành treo chuông chỉ vì cứu nàng, đối mặt với nam tử thân nhất, đối xử tốt với nàng tốt nhất trên đời này, còn có thứ gì nàng không thể trả giá được?
Cuối cùng, Tịch Nhan chậm rãi mở miệng: “Xin ngươi chuẩn bị xe ngựa tốt nhất dùm ta, ta sẽ dẫn huynh ấy đi lấy thuốc, nếu trên đời thật sự còn có thuốc có thể cứu được huynh ấy, ta nhất định sẽ chữa khỏi cho huynh ấy!”
************************************************** *
Vào ngày Tịch Nhan mang theo Nam Cung Ngự đang hôn mê bất tỉnh ra khỏi thành, Mộc Thiệu Đình đứng ở trên đài cao nhất trong cung điện, từ xa xa dõi mắt theo chiếc xe ngựa rời đi, trong đôi mắt không chút gợn sóng sợ hãi rốt cuộc cũng dần dần hiện lên một tia bi thương.
Xe ngựa phi nhanh như bay, trên đường ngoại trừ đổi ngựa cùng qua đêm, hầu như không lúc nào ngừng lại.
Mỗi một ngày, Tịch Nhan đều cho Nam Cung Ngự uống một viên thiên hương tục mệnh cao, để bảo vệ tâm mạch cùng hô hấp của hắn. Nhưng cứ tiếp tục như thế, nàng chỉ cảm thấy hô hấp của hắn dường như càng ngày càng yếu đi.
Vào ngày xe ngựa rời khỏi biên giới Đại Sở đối mặt với hai con đường, một đường đi về phía Bắc Mạc, một đường đi về phía Tây Càng, cuối cùng Tịch Nhan ra lệng cho phó tướng đánh xe: “Đi Tây Càng đi.”
Phó tướng kia nao nao, lập tức dừng xe ngựa lại: “Quận chúa?”
“Ta bảo ngươi đi Tây Càng.” Tịch Nhan vẫn thản nhiên phân phó như cũ, ánh mắt lại vô cùng trầm tĩnh.
Tim của phó tướng kia lại đập mạnh và loạn nhịp lên lần nữa, hồi lâu sau mới cúi đầu lên tiếng “Vâng”, lúc này mới quay đầu lại, giục ngựa phóng về hướng Tây Càng.
Dọc theo đường đi, mọi chuyện đều rất thuận lợi.
Rốt cuộc sau hơn một tháng, xe ngựa cũng tới được kinh thành Tây Càng, Tịch Nha