Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia
Tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212053
Bình chọn: 7.5.00/10/1205 lượt.
han vào lòng, sau đó mới lên tiếng: “Sao lại kích động như vậy?”
Thập Nhị liếc mắt nhìn Tịch Nhan một cái, do dự một lát mới nói: “Sơn trang bị bao vây chặt chẽ rồi.”
“Thật sao?” Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ hơi nheo lại, trầm giọng nói, dường như mọi thứ đều ở trong lòng bàn tay hắn, “Nơi này dù sao cũng là Đại Sở, lãnh thổ của bọn chúng, đừng hành động thiếu suy nghĩ.”
“Thất ca, huynh làm sao mà biết……” Thập Nhị lộ vẻ kinh ngạc, bất quá một lát lại nghiêm mặt nói, “Dự thân vương muốn gặp Thất ca.”
Hoàng Phủ Thanh Vũ cười lạnh một tiếng, trong lòng Tịch Nhan lại nổi lên nghi hoặc: “Dự thân vương? Em ruột của hoàng đế Đại Sở, Dự thân vương tự xưng là “Chiến thần”bách chiến bách thắng?”
Thập Nhị gật gật đầu.
Trong lòng Tịch Nhan nghi ngờ càng thêm sâu. Dự thân vương, nàng cũng chỉ mới nghe nói mà thôi. Người này cực vì thần bí, tuy nói là vì Đại Sở lập nên nhiều chiến công hiển hách, nhưng trong thiên hạ nhưng không ai gặp qua khuôn mặt thật của vị Vương gia này. Theo lời đồn đãi, dù cho hắn ra trận giết địch nhưng trên mặt cũng mang theo mặt nạ, những người gặp qua khuôn mặt của hắn, hơn phân nửa đều trở thành vong hồn dưới đao hắn.
Nhưng một người như vậy, vì sao lại bao vây chặt chẽ sơn trang này?
“Chàng?” Tịch Nhan quay đầu nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ.
“Có lẽ vậy.” Hoàng Phủ Thanh Vũ nhấc mi, “Nhan Nhan, nàng đi về nghỉ ngơi trước đi, không cần đi ra.”
“Không.” Tịch Nhan quả quyết cự tuyệt, bỗng nhiên lại dịu xuống, kéo cổ tay áo hắn, “Chàng cho ta đi nhìn xem vị Vương gia trong truyền thuyết này như thế nào, không được sao?”
“Nếu nàng thật sự muốn nhìn, ta cho lão Thập Nhị mang nàng lên lầu, nhìn từ xa xa, không nên theo ta làm gì?”
Tịch Nhan nhìn bộ dáng tràn đầy tự tin của hắn, lúc này mới yên lòng, có chút không cam lòng gật gật đầu, xoay người theo Thập Nhị lên lầu.
Trên lầu, từ xa xa , có thể thấy cửa sơn trang bị mở ra, một đoàn thị vệ dũng mãnh bao vây xung quanh Hoàng Phủ Thanh Vũ, Hoàng Phủ Thanh Thần cùng lão Thập Nhất đứng trước cổng sơn trang.
Trên lầu, Thập Nhị tức giận đến mức nghiến răng, hung hăng vỗ lan can.
Trong lòng Tịch Nhan không biết vì sao lại chấn động khi nhìn thấy vị Vương gia nổi tiếng trong truyền thuyết, đột nhiên nàng nghe thấy có tiếng bước chân đi lên, quay đầu nhìn lại thì ra là Đạm Tuyết.
Đạm Tuyết đối với nàng mà nói kỳ thật cũng là một nữ nhân thần bí, ngay cả lúc một năm trước nàng ta giúp nàng chạy trốn, cho đến nay Tịch Nhan cũng nghĩ không thông là vì sao. Mà lúc này, khi Đạm Tuyết nhìn thấy nàng cũng chỉ cười nhẹ, đến bên cạnh nàng, cùng nàng sóng vai nhìn tình hình phía dưới.
Chương 98:
Vị Dự thân vương trong truyền thuyết kia thật lâu không hiện thân, ánh mắt Tịch Nhan liền dừng lại ở trên người Hoàng Phủ Thanh Vũ. Chỉ thấy hắn khí định thần nhàn đứng ở nơi đó, ngọc thụ lâm phong, khí độ phi phàm. Nàng bỗng dưng nhớ lại những lời lúc nãy còn chưa nói xong với hắn, đỏ mặt lên, lại nhớ tới điều gì, quay đầu nhìn sang Đạm Tuyết bên cạnh.
Đạm Tuyết tựa hồ đang xuất thần, nhưng khi Tịch Nhan nhìn theo ánh mắt của nàng lại cảm thấy nàng không phải là đang nhìn Hoàng Phủ Thanh Thần.
Chẳng lẽ, nàng đang nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ? Trong lòng Tịch Nhan chợt cứng lại, lúc quay đầu lại, bỗng nhiên thấy một thân ảnh cao ngất, từ cổng sơn trang chậm rãi đi vào.
Tịch Nhan hô hấp dừng lại .
Trên mặt người đó đang đeo mặt nạ che kín mặt, dường như không ai có thể thấy khuôn mặt thật của hắn dưới tấm mặt nạ cổ quái, phảng phất quỷ mị, đến tột cùng là như thế nào.
Nhưng Tịch Nhan lại thấy được.
Chương 99:
Tịch Nhan đắm chìm trong sự khiếp sợ của bản thân, cơ hồ quên đi Hoàng Phủ Thanh Vũ, bước từng bước một hướng về phía Dự thân vương.
Không ai đứng ra ngăn cản nàng, nàng đi rất chậm, giống như phải dùng hết khí lực toàn thân mới có thể di chuyển. Nhưng càng đến gần, tuyệt vọng trong lòng nàng lại càng càng dày đặc hơn.
Rốt cục, nàng đã đi đến trước mặt hắn, chậm rãi nâng lên tay lên, chạm đến đến mặt nạ của hắn.
Khi tay nàng chạm đến mặt nạ của hắn, hắn giơ tay nắm lấy tay nàng, một cảm giác quen thuộc lại dâng lên, lúc này Tịch Nhan chỉ cảm thấy mình vô cùng yếu ớt, nàng còn xúc động muốn khóc. Nàng hơi run run giọng gọi hắn: “Nam Cung Ngự?”
Chiếc mặt nạ trước mắt lạnh như băng mặt nạ, không thể nhìn thấy một nét biểu cảm của khuôn mặt.
Tịch Nhan chán ghét cảm giác như vậy, nàng giãy tay ra khỏi tay hắn, nắm lấy mặt nạ của hắn kéo xuống —
Khuôn mặt hắn trầm ổn, không thấy chút ngả ngớn cùng đùa cợt, đôi mắt như hồ sâu không thấy đáy, cứ nhìn nàng chằm chằm, hồi lâu sau mới mở miệng: “Nhan Nhan.”
Tịch Nhan rất muốn nở nụ cười: “Dự thân vương?”
Miệng hắn bất giác trầm xuống, không nói gì nữa.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Cuối cùng, nàng vẫn không thể nào cười nổi.
Khóe môi hắn hơi co rút lại một lát rồi nói: “Mộc Cao Phi.”
Tịch Nhan ngẩn người, lúc này mới bật cười. Đúng rồi, “Chiến thần” , Dự thân vương, Mộc Cao Phi.
“Nam Cung Ngự…… Không, Mộc Cao Phi, Dự thân vương, ngài thật có bản lãnh.” Tịch Nhan cười lạnh rồi lui về phía sau, cuối cùng nàng
