Insane
Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327413

Bình chọn: 8.00/10/741 lượt.

Đôi mắt màu tím di chuyển, gương mặt Phù Vân Khâu Trạch toát ra mồ hôi lạnh.

Nhưng mà, Mộc Hiệp động cũng không động, dường như không nghe thấy gì, hai mắt như trước nhìn chăm chú vào tình hình chiến đấu trước mặt.

Mẫn Hách Vương gia…… vui sướng giương hai mắt, nhìn về phía nam tử ngồi bên trên đang không tự giác chuyển tầm mắt, nhìn tro bụi mờ mịt , trong khoảng thời gian ngắn nhìn không ra bên trong hoàng phi sống hay chết, chỉ cảm thấy lồng ngực căng thẳng .

“Mộc Hiệp!” Chén trà trong tay Phù Vân Khâu Trạch sâu kín hiện lên ánh sáng băng lam nhu hòa, biến hóa khôn lường.

“Hoàng Thượng…… xin chờ một chút.” Mộc Hiệp lúc này lại vô cùng trấn định cúi đầu lên tiếng , sắc mặt chưa từng nhu hòa như bây giờ.

Phù Vân Khâu Trạch lộ ra kinh ngạc , hắn giật mình , tựa như đã hiểu ra điều gì đó , đôi mắt màu tím xẹt qua một trận kinh hỉ, thẳng tắp nhìn vào trung tâm giữa đống tro bụi.

Chương 65: Hồng công công vất vả chạy trối chết

Tro bụi nặng nề dần dần tản ra, chỗ tiến công tập kích, đúng là có một cái ao hình tròn rộng trăm mét , đáy rất sâu.

“Xong rồi, hoàng phi, hoàng phi……” Hồng công công chỉ vào một đoàn tro bụi, chân bắt đầu mềm nhũn.

“Xem ra, Mẫn Hách Vương gia chơi xong rồi.” Hậu tu( chả hiểu cái từ này nghĩa là gì =[[ ) nam tử vuốt cằm, bộ dáng còn thật sự tự hỏi,hắn nhún vai, quên đi, xem ra thắng bại đã định, chính mình cũng không cần trêu đùa tên bất nam bất nữ này nữa, dù sao thắng một người không hiểu thuật pháp, thật đúng là không vẻ vang gì.

Tro bụi, từng chút từng chút tản ra, bên trong thoáng hiện ra một chút ngọc lưu ly nhiều màu ban lan hình tròn che khuất tầm nhìn!

Nữ tử trong đó đứng thẳng tóc dài rối tung, y bào vàng nhạt có đôi chỗ bị tổn hại, làn váy có nơi như bị côn trùng tùy ý cắn xé, so le không đồng đều mềm nhẹ phiêu đãng, tuy hỗn độn nhưng phía trên da thịt không hề có vết thương.

“Hoàng phi, hoàng phi còn sống!” Hồng công công đột nhiên hứng khởi, cười dữ dội hoan hô, tiếng nói the thé của hắn làm bừng tỉnh người nghĩ rằng nàng đã bị xé rách.

Bạc thần nhếch lên, Phù Vân Khâu Trạch nắm tay ghế , thấp giọng nói:“Đây là ngươi dậy nàng?”

Mộc Hiệp ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng:“Khụ, hoàng phi trí tuệ hơn người, chỉ nói một lần liền nhớ kỹ, thuộc hạ cũng là không ngờ thật sự có tác dụng.”

Kỳ thật, ngày ấy bên trong chính điện, hắn đã nhìn ra chiêu thức của Mẫn Hách Vương gia, may mắn Mẫn Hách chưa sử dụng đã bị hoàng phi nửa đường ra chiêu chặn lại, nếu không thật sự là lành ít dữ nhiều, mà bản thân hắn sau khi trở về lo lắng lần tỷ thí sau Mẫn Hách lại ra chiêu này, chỉ sợ hoàng phi không kịp ứng phó , vì thế liền dạy nàng, nhưng lúc dạy luôn luôn không đạt kết quả cao, hắn tưởng không còn hy vọng, không ngờ, hiện tại mọi chuyện vô cùng tốt đẹp.

Viên tráo( Hình cầu , hình tròn ) nhiều màu khác thất thải viên tráo lần trước, viên tráo nhiều màu là vì phòng ngự tự thân, mà thất thải viên tráo là phòng ngừa dòng khí phá bên trong, do chính điện nhỏ hẹp cho nên nếu không cẩn thận,sẽ tổn thương tới các vị đại thần, đấy chính là điểm thiện lương của hoàng phi.

“Vương gia, quần áo của bản phi bị ngươi phá , ngươi muốn bồi thường thế nào đây ?” Nâng rèm mi , mắt hạnh tràn đầy sát ý tựa như phượng hoàng bị vây khốn , khí thế ngập đầy khói lửa.

“Thật đúng là ngoài dự liệu, ngươi còn sống,” Mẫn Hách lên tiếng, nghi hoặc nhìn da thịt nàng vẫn hoàn hảo, lại đột nhiên cao giọng tà cười,“Bồi thường ngươi? Bồi thường bộ quần áo giống thường dân ? Đúng là đồ dân đen.” ( Ta chém )

Rõ ràng hắn muốn hạ nhục nàng trước mặt mọi người, nhưng nàng mặt không đổi sắc, một tay nhấc làn váy nhìn hắn, lắc đầu.

“Uy, ngươi xem hoàng phi thật lợi hại, không chết, ha ha……” Chọc chọc người bên cạnh , Hồng công công sắc mặt đột nhiên cứng đờ, gian nan quay đầu, nhìn hậu tu nam không biết tiếp cận mình từ khi nào.

“Nàng không chết, bất quá, ngươi sẽ chết .” Hậu tu nam nhếch miệng cười, hai mắt nheo lại nguy hiểm, hai tay đã muốn bắt đầu khép lại.

Trong lòng thầm kêu một tiếng không xong, thừa dịp hắn niệm thuật từ, Hồng công công líu ríu kéo đôi chân chạy tựa như một quả đạn pháo phóng ra ngoài, chạy còn nhanh hơn thỏ.

“Vẫn là tiếp tục chơi đi, nhìn con mồi giãy dụa, đây mới là hứng thú chân chính của ta.” Hậu tu nam tử đôi mắt âm vụ, màu lam trên tay trở thành tia chớp màu trắng lao thẳng ra đằng trước.

Không ngờ hắn thông minh, sau khi sắp xếp gọn gàng, vòng vo phương hướng một chút, tia chớp tà tà đã bay sượt qua người.

Trên mặt là một mảnh kinh ngạc, nam tử mau chóng đuổi đi lên.

“Cứu mạng a!” Hồng công công chạy tới chỗ nam tử áo trắng,“Uy, chúng ta một đội đi, mau, mau cứu ta.”

Nhưng mà, nam tử áo trắng chính là thản nhiên nhìn , bắt lấy áo hắn ném đi:“Ngươi ở trong này còn chết nhanh hơn.” Nói xong, băng trụ đánh úp lại,tay hắn vừa lật, vạn mộc lại chui từ dưới đất lên