cầu ngũ sắc đã biến mất hoàn toàn.
Xem ra, quyền vừa rồi của hắn đã sử dụng sức mạnh thật sự khiến tất cả khí cầu ngũ sắc đều không chịu nổi một đòn!
Y Y thở phì phò, không nghĩ tới dựa vào đại địa khí cùng pháp lực của chính mình hai mặt tương trợ, cũng vô pháp đứng vững nhất kích này (nhất kích= phản công, phản kích đầu tiên).
“Sách, ngay cả vòng bảo hộ cũng đã bị đánh tan, hoàng phi nương nương, vở kịch này của ngươi làm sao diễn tiếp đây, có phải nên nhanh chóng hạ màn rồi không?” Khóe môi đỏ tươi nhếch lên, Mẫn Hách nheo mắt, tựa hồ có chút hưởng thụ loại tư vị thắng lợi này.
“Vương gia, ngươi yên tâm, ngươi còn chưa ngã xuống, bản phi đương nhiên còn chưa thể hạ màn.” Đem sợi tóc hỗn độn trước mặt vén ra sau tai, nàng cúi đầu, nhìn trên cánh tay trái xuất hiện vết thương đang tứa máu, nhíu nhíu mày, không nghĩ tới dòng khí kia sau khi phá tan toàn bô khí cầu ngũ sắc vẫn còn khí lực đả thương nàng.
Máu từng giọt từng giọt từ miệng vết thương trào ra, trước ngực đột nhiên một trận dị động, nàng vốn định ngăn lại, không ngờ tiểu động vật đã ngửi được hương vị huyết tinh (mùi máu, nhưng ta thấy từ này hay nên giữ lại nhoa^^), từ xương quai xanh leo lên phía trước. Dao động đi qua, trên sắc vải vàng nhạt lộ ra một cái đầu nhỏ màu bạc, hai mắt sâu kín, xanh biếc như bảo thạch chớp chớp, nó vươn cái lưỡi hồng nhạt liếm lên vết thương của nàng.
Miệng vết thương đang đau rát nhất thời xuất hiện cảm giác mát mẻ làm nàng thở hắt ra.
Nguyên lai là xà này giúp nàng trị liệu thương thế! Mẫn Hách trong mắt toát ra một tia kinh ngạc, lại phát hiện miệng vết thương sau khi được tiểu xà này liếm qua một chút đúng là chậm rãi khép lại, chỉ để lại một dấu ấn màu phấn hồng.
Khó trách vừa rồi chịu công kích của hắn mà nàng vẫn lông tóc vô thương, rõ ràng tổn hại y bào, trên da thịt lại không có nửa điểm vết máu, lại nghĩ đến, vết thương trước ngực cũng là do nó chữa khỏi đi?
Cho đến khi mũi không còn ngửi được một chút hơi thở của huyết tinh, tiểu lục hoan hỉ, loạng choạng quay đầu chui về ngực Y Y.
“Hoàng Thượng, con xà kia……” Mộc Hiệp giật mình, lần đầu tiên nhìn thấy con rắn nhỏ có hình dáng như vậy, còn có thể trị thương, hại hắn lo lắng vết thương của hoàng phi không biết là khỏi hẳn chưa.
“Ân.” Gật gật cằm, Phù Vân Khâu Trạch có chút đăm chiêu, liếc mắt một cái, không nói một lời cũng khiến Tiểu Thanh kinh hãi cúi đầu. Bạc thần (đôi môi) hiện một tia trào phúng, tuy là có thể nhìn thấu thuật pháp (a đang nói đến Tiểu Thanh ák ^^), nhưng không thể nhìn thấu tất cả, thật đúng là, uổng phí tâm cơ.
Kéo kéo ống tay áo lúc này đã thủng một lỗ to tướng, Y Y bất đắc dĩ lắc đầu, may mắn không phải nằm ở ngực, nếu không thì chắc chắn bị nhìn hết rồi!
“Oanh!” Góc bên trái vang lên một trận nổ vang, nàng nhíu nhíu mày, còn chưa quay đầu đi xem, một tia chớp ánh lam đã hướng về phía nàng đánh xuống.
Nhanh nhẹn nhảy qua một bên, nhìn lại nơi chính mình vừa đứng, mặt đất bằng phẳng bây giờ đã xuất hiện một cái lỗ vĩ đại a!
Này không phải pháp thuật của Hậu Tu Nam sao? Y Y kinh ngạc, tìm cái vị trí có vẻ an toàn hạ xuống, liếc mắt vừa thấy, Hồng công công đang nằm trong một cái đại lỗ thủng khác, không nhúc nhích.
“Chuyện của ta, không cần ngươi nhúng tay!” Mẫn Hách thanh âm lạnh lùng, nhìn Hậu Tu Nam với ánh mắt không hài lòng.
“Đồ chơi của ta đã muốn gần chết, đồ chơi của ngươi có vẻ thú vị,” Hậu Tu Nam nhún vai, ánh mắt lợi hại nhìn Y Y,“Cho nên, liền lấy hai chọi một, chơi một chút đi.”
Chương 67: Tân pháp thuật
Hai chọi một? Y Y nhíu chặt mi tâm, bất tri bất giác, ánh mắt chuyển tới bên trên khán đài, đối mặt với một đôi mắt màu tím, lúc này trong mắt hắn đã nổi lên lo lắng khiến nàng sửng sốt, lập tức miễn cưỡng hé mở tươi cười, hướng hắn vẫy vẫy tay.
Toàn thân y phục tuy hỗn độn, nhưng mà dáng vẻ vẫn xinh đẹp thoát tục, gương mặt trắng nõn, mịn màng như được điêu khắc từ một khối ngọc hoàn mỹ phiêu phiêu nụ cười hình bán nguyệt, mái tóc dài đen mượt hơi rối loạn, mềm mại bay bay trong gió, hoàn toàn đối lập với hình ảnh yêu mị lạnh lùng của Mẫn Hách.
Phù Vân Khâu Trạch trên mặt không khỏi giơ lên một chút ý cười, thản nhiên, trong ánh mắt vốn dĩ đang lạnh toát như tuyết sơn hàn băng, rốt cục toát ra một tia ấm áp, ôn nhu như ánh trăng bạc phản chiếu lên mặt nước tĩnh lặng làm cho Mộc Hiệp đứng bên cạnh cũng phải kinh ngạc, đây là biểu tình mà từ trước đến giờ hắn chưa từng nhìn thấy ở Khâu Trạch a.
“Tránh ra, chuyện của chúng ta, không cần ngươi nhúng tay!” Không biết vì sao, nhìn nàng khuôn mặt tươi cười, nhưng lại cảm thấy hết sức chói mắt, Mẫn Hách dùng khẩu khí như là ra lệnh, nheo lại mi mắt,tầm mắt dừng ở thân ảnh của nàng.
“Vương gia, việc này không phải ngươi có khả năng quyết định, lúc trước không phải đã nói, chỉ cần thắng lợi thì có thể không từ thủ đoạn, giết chóc như thế nào cũng mặc, hiện tại mới bắt đầu, liền luyến tiếc ?” Hậu Tu Nam căn bản là không đem lời nói của hắn để vào tai, liếc mắt nhìn Y Y một cái, lại không ngừng cười “Hắc hắc”.
Hai tay tiếp
