gió, hai tay bắt ấn, mười ngón thu lại, con bướm màu vàng trong suốt như tơ phất phới bay ra. Một đoàn kim quang mang sức công kích như vũ bão xoẹt ra, nhưng hướng tấn công không phải là tử thi đang lơ lửng trên không mà là người đang thao túng tử thi, hoàng phi đương triều – Y Y.
Cầm tặc trước cầm vương (bắt giặc trước tiên phải nắm được người đứng đầu^^), hắn đã nhìn ra, nàng thật quyết tâm ám sát hắn, vẫn là trước nên bảo tồn tánh mạng bản thân thì hơn.
Phía nam một trận “Oanh” vang lên, hai thân ảnh đồng thời ngã xuống.
“Ngươi nói, là ai thắng trước?” Nam Khinh (trong cv dịch là “đáng khinh nam tử”, mà pan thấy caí cụm này giống tên gọi hơn, nên tạm đổi thành Nam Khinh nhé ^^) vô lực nhúc nhích, chỉ có thể thở phì phò, nghiêng đầu nhìn một đoàn huỳnh quang màu vàng bay về phía hoàng phi.
“……” Không mở miệng nói chuyện, một nữ tử quỳ rạp trên mặt đất, nhìn vết thương trải rộng khắp cơ thể, lại nhìn đến trên người Nam Khinh, vết thương trên người hắn cũng không hề kém cạnh, cả người loang lổ máu tươi.
“Không nghĩ tới chúng ta năng lực ngang nhau, vô luận là hoàng phi hay là Vương gia thắng, xem ra, chúng ta ai cũng không giết được ai.” Nam Khinh tựa hồ cảm thấy có chút may mắn, dù sao lần này tỷ thí là căn cứ đội trưởng sinh tử mà quyết định, nếu một trong hai người đã chết, như vậy thắng bại đã phân nhưng tỷ thí cũng không vì thế mà dừng lại (giải thích một chút: thi đấu giữa Mẫn Hách và Y Y là quyết đấu sinh tử, khi một trong hai chết, thì người còn sống sẽ thắng, nhưng đồng đội hai bên vẫn tiếp tục quyết đấu đến chết mới thôi)
Nghe được lời này, nữ tử cũng là sửng sốt, quay đầu, nhìn đoàn huỳnh quang lao đến chỗ hoàng phi, mà chính mình, cũng chỉ có thể như vậy, bất lực đứng nhìn……(?__?, pan hem hiểu, zậy là 2 người này đều ở phe Y Y ak?)
Đoàn huỳnh quang còn chưa chạm đến thân ảnh kiều nhỏ, thì nghe được vô số tiếng vang liên tiếp, âm thanh phát ra tựa như có một kình lực cực đại va vào cánh tiệp (cánh bướm) màu vàng đang lao đến,“Oành, oanh! Oành oanh!……”
Sao lại thế này! Mẫn Hách nheo lại mắt, nhìn lại tình cảnh trước mặt, hiển nhiên không hiểu ra sao.
Nhưng mà, sau khi hắn đã thấy rõ ràng, sắc mặt trầm xuống, đầu mày nhíu chặt, ánh mắt trở nên tăm tối như Satan từ địa ngục, cúi đầu nhìn xuống từ trên cao.
Ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi nhân gian, phản chiếu lấp lánh những mảnh vỡ nhỏ, lóng lánh như thủy tinh, trắng trong như tuyết, phiến phiến (từng mảnh) phiêu nhiên rơi xuống, trong vòng phạm vi mấy chục thước, mặt đất giống như được bao phủ bởi một lớp tuyết mịn.
Thi thể sắc mặt trắng bệch lơ lửng trên không, cũng không tránh khỏi kiếp số. Một vài “mảnh” từ trên thi thể rơi ra, phần đầu rách toạc, giống như bị đá tảng chém mạnh, lộ ra vết nức sâu hoắm, gương mặt trắng bệch có thêm vài vết rách. (aaaa, ta sợ ma lắm…xỉu…T__T Vịt : ọc ọc , ta đang ăn bò khô =[[[[[[[[ )
Nàng lại đem nhiều khí cầu ngũ sắc bao lại thi thể, dùng khinh công di động, vẩn đứng vững vàng sau đợt tấn công của hoàng điệp (bướm vàng). Mẫn Hách trong đầu nhất thời một mảnh hỗn loạn, làm sao có thể như vậy, nàng nhiều nhất chỉ có thể vận dụng nhị thuật (hai loại chú thuật) cùng một lúc.
“Vương gia, xem ra, ngươi không thích lễ vật của bản phi ?” Y Y hạ mi mắt, nhìn những mảnh nhỏ trải đầy trên đất, hai lần chống đỡ, xuất ra nhiều khí cầu ngũ sắc như vậy cơ hồ đã dùng hết hai phần ba pháp lực của nàng, nếu lại đến một lần, chỉ sợ……
Kỳ thật, Y Y băn khoăn đã là điều dư thừa, để gọi ra hoàng điệp, pháp lực tiêu tốn so với pháp lực tạo ra khí cầu ngũ sắc càng lớn hơn, thâm sâu khó lường cho nên giờ phút này, hắn là lực bất đồng tâm, không thể lại sử dụng pháp lực cường đại đó một lần nữa.
“Ngươi là như thế nào làm được ?” Hắn lảo đảo hai bước, cuối cùng đứng vững gót chân, trên khóe môi xuất hiện một tơ máu, chậm rãi lan ra, như hoa mai trong tuyết, từng đóa nở rộ.
Thấy vậy, nàng cũng không lập tức phản công, ho nhẹ, phun ra một ngụm máu tươi.
“Khụ, khụ, ảnh tử chi thuật đã thu hồi, lại dùng nhị thuật, sao lại không thể?” Triệu tử đã chết, chính mình lại dùng ảnh tử chi thuật đi trói buộc hắn, không phải làm điều thừa? hơn nữa hắn cũng không thể lên tiếng, dùng sợi tơ trói buộc hắn là được. ( e hèm, lại giải thích 1 chút: ảnh tử chi thuật là thuật pháp dùng để diều khiển người (còn sống) trở thành hình nhân thế mạng ình, trở thành con rối. YY dùng thuật này vì lúc đó Triệu tử chưa chết, vẫn còn ý thức, có khả nănng kháng cự, bây giờ hắn chết rồi, các sợi tơ buộc vào chỉ là 1 khối thi thể, cho nên không cần sử dụng thuật chú này nữa, sợi tơ lúc này đơn giản chỉ là dây buộc như dây bóng bay thôi ^^)
Thì ra là thế, Mẫn Hách bất giác mỉm cười, một nụ cười tà mị mang theo một chút khâm phục. Hắn chuyên chú nhìn nữ tử trước mắt, xem ra nàng không “ngu dốt” như hắn vẫn nghĩ.
“Oành!” Thi thể treo ở giữa không trung rốt cục ngã xuống đất, không hề nhúc nhích,hai mắt mở trừng trừng. (aaa,>.<)
Y Y cúi đầu, nhìn vào bàn tay, bóc sợi tơ ra, không khỏi cười khổ, xem ra, pháp lực trong cơ thể đã không còn bao