XtGem Forum catalog
Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327652

Bình chọn: 9.5.00/10/765 lượt.

xuống một bậc, thân thể không tự chủ, bất giác run lên. Hắn không muốn, không muốn tiếp tục, cho dù đã chết cũng bị điều khiển, trở thành con rối trong tay kẻ khác mặc người lợi dụng, trở thành bị thịt, chết không toàn thây.

“Vương, Vương gia, ngươi giết ta đi.” Hậu Tu Nam máu tuôn như suối, sắc mặt trắng bệt, vì cố gắng quay đầu về phía Mẫn Hách lớn tiếng cầu xin mà làm iệng vết thương càng mở rộng, máu thấm đẫm y phục của hắn, miệng không ngừng phun ra máu tươi. ( Vịt : Ối ối , bà tác giả đi quá hay sao , ta thấy giống kiếm hiệp quớ à , mặc dù chưa đọc kiếm hiệp bao giờ =[ )

Gió, tản mạn phiêu dật, y bào của Mẫn Hách tung bay trong gió, yêu mị diễm lệ, mà hắn, vẫn không nhúc nhích, ôm tay tà cười, như một loài yêu tinh làm cho người khác run sợ nhưng vẫn không thể di dời tầm mắt. Hai mắt hắn phiếm hồng, tràn ngập huyết sắc, tà nghễ nhìn gương mặt không còn chút máu của Hậu Tu Nam.

Khó có dịp xem được vở diễn đặc sắc như vậy, tân thuật mới xuất hiện, chính mình cũng thật muốn nhìn xem, nàng làm như thế nào.

“Triệu tử, giết ngươi, sẽ bẩn hai tay bổn vương.”

Nguyên lai Hậu Tu Nam tên thật là Triệu Tử, Y Y không tránh khỏi trộm liếc mắt nhìn Mẫn Hách yêu nam một cái, hắn tàn nhẫn, ngoan độc, đại khái chính mình ngay cả một phần mười đều không bằng.

“Con rối chi ti, khống!” Nũng nịu quát lớn khẩu lệnh, thất chỉ (bảy ngón tay) của nàng theo trình tự lay chuyễn. Ngón tay thon dài mảnh khảnh thực hiện động tác bay nhanh mà tuyệt đẹp, quả thực giống như một chuỗi trân châu trơn bóng, to tròn làm người ta không khỏi bị hấp dẫn, cứ thế hướng theo đầu ngón tay, nhìn thấy một người chỉ còn nửa cái mạng.

Triệu tử đã muốn không thể đứng thẳng, sắc mặt một mảnh trắng bệch, ngay cả bộ phận duy nhất còn có thể vận động tùy ý là đôi mắt cũng không còn chuyển động. Nếu không phải trở thành con rối chịu khống chế, chỉ sợ hắn đã suy sụp rồi ngã xuống.

Nhảy dựng, nhảy dựng, hắn còn chưa chết, lại như cương thi duỗi thẳng hai tay hai chân, nhảy lên ở không trung, hai tay giơ lên lao về phía Mẫn Hách. (tư thế này ai coi phim ma cà tưng nhìu sẽ hỉu hen ^^)

Chương 68: Không phải là độc nhất vô song

“Đó là cái gì!” Một vị đại thần sợ hãi kêu lên, không thể tin rằng một con người có thể giống gỗ bị người khác khống chế như vậy.

Hoàng Thục phi cũng vạn phần kinh ngạc, nghe nói Mộc Hiệp có năng lực khống chế rối gỗ, cũng không nghe nói qua còn ai có khả năng này, rốt cuộc, là chuyện gì xảy ra!

Trấn Vương gia của La Phu quốc cơ hồ ngay cả trà đều đã quên uống, chăm chú theo dõi trận đấu ngày càng quyết liệt, chén trà trong tay vốn nóng nay đã nguội lạnh.

“Thần nhớ rõ là chưa hề dạy hoàng phi chiêu thuật này!” Mộc Hiệp trợn mắt há mồm,kinh ngạc nhìn diễn biến trận đấu trước mặt.

“Thuật khống chế rối gỗ của ngươi không chỉ bị nàng học được, lại còn vận dụng rất điêu luyện.” Phù Vân Khâu Trạch hướng mắt về thiên hạ ở giữa sân đang dùng ngón tay phi vũ (múa như gió), nhẹ nhàng xao động, dưới ánh mặt trời, một thân vàng nhạt phiêu dật, tư thế oai hùng hiên ngang,nàng đã có phong phạm nữ tướng, nàng thật sự là tiểu mỹ nhân hằng đêm vào mộng đẹp cùng hắn sao?

Tiểu Thanh vốn đang cúi đầu, nghe thấy tiếng kêu sợ hãi, nhẹ nhàng ngẩng đầu không dám manh động, nhìn thấy cảnh tượng quỉ dị giữa sân, tiêu cự hai mắt nhất thời thẳng tắp hướng về phía hoàng phi, khó trách, Vương gia đối nàng……

Mắt thấy hai tay cứng ngắt gần chạm đến ngực, Mẫn Hách tay trái vung lên, một dòng khí bén nhọn, khổng lồ như muốn xé toạc không gian, thẳng tắp bắn ra.

Nhưng mà, Triệu tử lúc này đã giống như cương thi, không còn biết đau đớn, vẫn tiếp tục duy trì phương hướng, kiên trì lao đến gần hắn.

Đôi mắt màu nâu toát ra kinh ngạc, đồng tử mắt trong mắt phản chiếu gương mặt tái nhợt của người chết, Mẫn Hách hơi chấn động, điểm nhẹ mũi chân, lùi về sau mười thước, nhìn Triệu Tử đang lơ lửng trong không trung, thần khí không còn huyết sắc khẽ động một chút, ánh mắt đã muốn u lạnh, thẳng tắp nhìn chằm chằm chính mình, không biết là đang oán mình không cứu hắn, hay là hận mình không giết hắn. (T__T, zit ak, ta sợ ma!!!!)

“Quả thực, đã biến thành một khối thi thể,” Y Y thấp giọng, hạ mi mắt, nhìn thi thể đang lơ lửng, gương mặt nhỏ nhắn, ánh mắt sắc lạnh như hàn băng ngàn năm.

“Như thế nào, hối hận ? Vương gia, không bằng, bản phi đem thi thể tặng cho ngươi, được không?”

Nói xong, lại huy động thất chỉ, nheo mắt lại, ánh mắt của nàng đối diện cùng ánh mắt âm độc của Mẫn Hách. Sợi tóc tung bay bên tai, nhẹ nhàng phất động má phấn, thân ảnh mảnh khảnh mỉm cười xinh đẹp như một tiểu oa nhi, trào phúng nhìn hắn.

Thi thể trôi nổi giữa không trung chịu sự khống chế của thất chỉ bên dưới, nhanh chóng làm ra phản ứng, hai tay thẳng tắp, vuông góc với thân mình, lại hướng về phương vị (vị trí) của Mẫn Hách tiến lên.

Biết rõ vô luận như thế nào cũng khó có thể né tránh thuật khống chế công kích, hắn đành phải dốc lực phản công. (sao nghe như a đang đau lòng zậy nhở, phải hem zịt? Vịt : hê hê )

Y bào đỏ tươi tung bay trong