âm tình nhất định rất xấu a! Mày rậm đã nhăn thành như vậy, gương mặt tuấn tú cũng co rúm thế kia, xanh xanh trắng trắng, nàng đã ở cùng hắn nhiều năm như vậy, tâm tư của hắn sao có thể nhìn khộng ra? Phù Vân Khâu Trạch với nàng mà nói, không phải là một vị hoàng đế cao cao tại thương, hắn là một nam nhân “đặc biệt” của nàng. (ta chém^^)
“Bá!” một thanh thủy thủ vô thanh vô thức hướng về phía nàng lao tới, Y Y kinh ngạc trừng lớn hai mắt, vươn tay muốn nắm lấy bàn tay đang cầm chủy thủy sắc bén, dưới sự phản chiếu của mặt trời càng trở nên lãnh huyết, lóng lánh như hàn băng.
Sống chết trước mắt, nàng cuống quít hạ thắt lưng tránh thoát công kích từ chủy thủ.
“Hừ, đang trên chiến trường, hoàng phi còn có tâm tình thật tốt, liếc ngang liếc dọc, trao đổi tình ý, lại …lại ……” Mẫn Hách gương mặt không còn huyết sắc, nói còn chưa xong, đã cúi đầu phun ra một ngụm máu. Một tay ôm ngực, vô lực động thủ thêm lần nữa.
“Như thế nào, nhìn thấy có người quan tâm bản phi, động vật máu lạnh như ngươi cũng hâm mộ? Hay là, ghen tị?” Chỉ cảm thấy cổ nóng lên, dùng ống tay áo nhẹ lau, cổ tay áo vàng nhạt nhiễm một mảnh hồng.
Hâm mộ chính mình có người quan tâm, ghen tị chính mình được quan tâm nhiều hơn so với hắn! Y Y sờ sờ khóe môi, đau quá.
Hâm mộ, ghen tị? Hắn sửng sốt, kỳ thật, ngay cả chính mình cũng không thể giải thích được tại sao chỉ cần nhìn thấy nàng mỉm cười với Phù Vân Khâu Trạch, hắn đã muốn giết nàng, giết nàng! (^^ pan biết: anh ghen chứ gì nữa!)
Đây là hâm mộ, là ghen tị?
Không, hắn chỉ là căn bản cảm thấy, một tên dân đen ti tiện lại dám ình là Hoàng phi cao cao tại thượng, hoàng thất cao quí sao có thể để một kẻ như vậy làm ô uế? Nhất định là như vậy, chỉ có vậy!
“Xem ra hoàng phi trừ bỏ trang tiên (xinh đẹp như tiên), da mặt cũng thật dày.” Hắn thấp giọng nói, dùng âm lượng chỉ có hai người có thể nghe được, mi mắt khẽ nhíu lại, đôi mắt màu nâu lóe ra tia trào phúng.
Khoảng cách chỉ độ một bàn tay, lúc hắn nói chuyện, hơi thở ấm áp phả vào mặt nàng, phảng phất mùi son, một loại hương vị quen thuộc, bừng tỉnh tránh xa.
“Ngươi…ngươi …một đại nam nhân, còn dùng son, xem ra da mặt dày không chỉ là bản phi.” Nàng hít vào một hơi, thực thích mùi hương này, lần đầu tiên, Y Y không cảm thấy chán ghét hắn, không chỉ là vì mùi hương, mà là, Hồng công công còn sống, Mẫn Hách buông tha hắn.
Sắc mặt đỏ lên, hắn có chút quẫn bách, cắn răng trừng mắt nhìn thân ảnh kiều nhỏ trước mặt.
Y Y từ nhỏ thích son, sau lại ngửi được một mùi son thanh mát, dịu nhẹ trên người một tiểu cung nữ, liền bảo nàng ấy mua về loại son giống y như vậy, màu son không quá đậm, hương thơm tinh tế dịu nhẹ, còn kèm theo nhiều điểm màu hồng, thoa lên thật tự nhiên, vì thế, loại son này liền thành thứ chuyên dụng của nàng.
“Uy, ngươi rốt cuộc có bao nhiêu sức lực, sao vẫn chưa ngã?” Mười ngón tay thon dài, mềm mại cố gắng nắm chặt thắt lưng, chống đỡ sức lực toàn thân, Y Y cảm giác được hai chân của nàng đang run lên, bủn rủn không còn chút sức lực, muốn ngã đến nơi rồi.
“Bổn vương đã nói qua, tuyệt không ngã xuống trước ngươi.”
Giống như một đứa nhỏ cứng đầu, hắn nắm chặt hai đấm, cho dù hai chân đang run rẩy, trên người khí lực suy yếu vẫn là kiên trì .
“Mộc Hiệp, truyền ngự y, chuẩn bị nhanh chóng đến đây.” Phù Vân Khâu Trạch nhìn thiên hạ ở giữa sân lung lay sắp đổ, không khỏi cuống quít phân phó.
“……” Mộc Hiệp nhu nhu mi tâm (nhíu nhíu mày^^), miễn cưỡng mở miệng “Hoàng Thượng, buổi sáng người đã phân phó, ngự y từ lúc hoàng phi bắt đầu thi đấu, luôn luôn túc trực bên ngoài, sẵn sàng đợi lệnh .”
Theo nhìn theo hướng chỉ tay của Mộc Hiệp, quả thực thấy được vài vị lão ngự y, Phù Vân Khâu Trạch yên tâm gật gật đầu, cho dù tiểu lục có thể trị ngoại thương, nhưng nếu là nội thương, vẫn là cần ngự y bắt mạch chuẩn trị, sở dĩ vết thương ở ngực khỏi nhanh như vậy,là do kết hợp trị liệu trong ngoài điều dưỡng thỏa đáng, sử dụng dược liệu trân quí nhất, hơn nữa, đêm khuya, chính hắn cũng âm thầm truyền nội lực vào người nàng.
Hai đạo thân ảnh lắc lắc cố gắng kiên trụ (kiên trì đứng vững), mọi người mở to hai mắt theo dõi, thở cũng không dám thở mạnh,“Oành” một tiếng, thân ảnh vàng nhạt sắc cùng hồng sắc đồng thời ngã xuống.
“Hoà!” vỗ mạnh lên mặt bàn, không cần Hoàng Thượng ngự khẩu, hoàng thục Thi đã hô to ra tiếng, kích động nhảy đến gần mộc tháp.
Nhưng có một đạo thân ảnh còn nhanh hơn rất nhiều, lao đến mộc tháp như gió xoáy, ôm lấy thân hình kiều nhỏ, mũi chân điểm nhẹ, lập tức bay đến bênh cạnh các lão thái y đang hối hả chạy đến, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy không khác gì sắc mặt của Y Y.
“Mau, ngự y, không được để nàng có chuyện!” Phù Vân Khâu Trạch rống giận.
Tuy đã quen với việc gần vua như gần hổ, quen với sắc mặt băng lãnh của hoàng thượng, nhưng thời điểm hiện tại, sắc mặt hoàng thượng không chỉ băng lãnh như hàn băng, mà còn thực đáng sợ a, cộng thêm thanh âm khàn khàn trầm thấp làm các lão thái y tim muốn ngừng đập, trong lòng thống khổ, chỉ sợ hoàng phi có mệnh hệ nào thì cái thân
