Old school Swatch Watches
Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Ái Phi,nghe Nói Nàng Muốn Ra Tường

Tác giả: Thiên Lạc Họa Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329230

Bình chọn: 10.00/10/923 lượt.

tay áo, nàng lại nằm xuống giường, lại nghĩ đến các vị ngự y này hết bắt mạch kê đơn, lại giảng giải y lý, càm ràm cả ngày chưa xong, chỉ nghĩ thôi nàng cũng thấy choáng váng cả đầu.

“Hoàng phi, thỉnh uống dược.” Cung nữ quỳ xuống, nâng chén thuốc trước mặt nàng, vẻ mặt chờ mong.

“Là ngươi dạy các nàng ?” Chỉ vào cung nữ đang quỳ gối, Y Y nghiến răng nghiến lợi, đây không phải khổ nhục kế thì là cái gì? Quả thực chính là công kích bằng “thịt người”, có bản lĩnh chính mình đến quỳ đi.

Bất quá, ngẫm lại cũng không có khả năng.

Nhún nhún vai tỏ vẻ vô tội, Phù Vân Khâu Trạch nhìn phía cung nữ đang quỳ nhưng gương mặt lại lộ ra vẻ tán thưởng, quả thực không uổng công chính mình đề điểm.

“Trẫm không có, phương pháp là do các nàng tự nghĩ ra.”

Thở dài, bưng chén thuốc lên, đưa tới bên miệng, ngừng một chút, nàng liếc nhìn về phía Phù Vân Khâu Trạch, trong lòng nổi lên một chút nghi hoặc, hình như gần đây hắn có chút nhàn nhã, cảm thấy có điểm không thích hợp.

Uống một ngụm, mày liễu nhíu chặt lại, thật là bi ai a, Y Y không tài nào nuốt xuống được, uống tiếp không xong, bỏ đi không được, làm sao đây?

“Khâu Trạch, Tiểu Thanh đâu?” Từ lần trước xảy ra chuyện ma quái đến nay cũng rất hiếm khi nhìn thấy nàng.

Nâng mi nhìn nàng một cái, hắn không nói, một lát sau, thong thả bước tới trước giường, cầm lấy chén thuốc trong tay nàng, ngồi xuống, đôi mắt màu tím như là đang che giấu cái gì, nhìn xuống chén thuốc màu đen sóng sánh còn đầy ấp.

“Nàng muốn ả hầu hạ?” Tuy rằng từ đầu hắn đã cố ý xắp xếp Tiểu Thanh làm thị nữ hầu hạ thân cận bên người Y Y để cho Mẫn Hách giảm bớt đề phòng, nhưng xảy ra nhiều việc như vậy, làm hắn thấy không yên, muốn xắp xếp nàng cách xa Y Y một chút.

Ánh mắt trong khoảnh khắc thanh minh tất cả, nàng trừng mắt nhìn hắn, nhưng nhanh chóng lại chuyển thành bộ dáng mơ hồ.

“Ân, có Tiểu Thanh chiếu cố , ta thực thích, hơn nữa, bộ dáng nàng không nói lời nào cũng khá đáng yêu .”

“Để cho nàng ấy trở lại hầu hạ đi,” Thản nhiên mở miệng, ngữ khí có chút bất đắc dĩ, đem chén thuốc gần sát nàng, đôi mắt màu tím có chút lạnh lùng,“Uống.”

Khóe môi anh đào cong lên, thật muốn phản đối a, tưởng rằng có thể kéo dài chút thời gian, đợi hắn ra ngoài liền đem thuốc đổ đi, xem ra, chuyện này đã không còn khả năng.

Chậm rãi , chậm rãi , tiếp nhận bát, nắm mũi nín thở, híp mắt, cố gắng nuốt ực một ngụm chén thuốc đen sì đắng ngắt vào miệng, đôi vai nhỏ bé run lên, thật khó chịu a!

Thấy vậy, Phù Vân Khâu Trạch đem đường hoa quế đã sớm chuẩn bị tốt đưa vào miệng nàng, tay khẽ vuốt lưng, tú bào màu trắng ôn nhu lắc lư, giống như một đóa hoa nhài nở rộ lúc sáng sớm, trắng noãn thuần khiết.

“Nàng muốn để nó ở tại chỗ đó cả đời sao?” Liếc mắt, cúi đầu nhìn tiểu lục đang nằm trong cổ áo của Y Y, Phù Vân KHâu Trạch cố gắng hết sức duy trì khẩu khí bình thản.

Nó? Nhìn theo ánh mắt của Phù Vân Khâu Trạch, Y Y cúi đầu, bừng tỉnh đại ngộ.

“Tiểu lục ngốc thật rất thích nơi này, nếu đặt nó ở chỗ khác, nó sẽ không quen, buổi tối khi ngủ, theo thói quen, nó lại tiến vào.”

Tuy rằng nàng không ngại nhưng nhìn thấy sắc mặt của hắn bây giờ cũng hiểu được hắn không thể nhẫn nhịn thêm nữa.

“Truyền Hồng công công.” Giơ tay lên, hắn đối với cung nữ nói.

Cung nữ hạ thấp người, xoay người đi ra ngoài, không bao lâu, liền dẫn Hồng công công đi đến.

“Nô tài tham kiến Hoàng Thượng, tham kiến hoàng phi.” Quỳ xuống hành lễ, Hồng công công trên tay còn ôm một cái hộp bằng gỗ chế tác tinh xảo, bất quá có chút kỳ quái, trên cái hòm gỗ tại sao lại có một cái lỗ nhỏ bằng một ngón cái?

Nàng nghi hoặc nhìn về phía Phù Vân Khâu Trạch, không rõ vì sao hắn phải truyền Hồng công công vào.

“Thôi, đứng dậy.” Hắn lãnh đạm nói.

Lồm cồm bò dậy, Hồng công công trên mặt ý cười liên tục, thỉnh thoảng lại gật gật đầu:“Xem ra hoàng phi thân thể tốt hơn nhiều, ngày ấy nô tài thật đúng là sợ muốn chết, nếu không phải nhờ chủ ý của hoàng phi, chỉ sợ nô tài đã bị tia chớp của Hậu Tu Nam đánh chết.” Nói xong, trên người nổi lên một tầng da gà, nghĩ đến nam tử quỷ mị kia sau đó bỗng nhiên mất, rồi bản thân mình cũng may mắn thoát nạn, thật đúng là nhờ ân đức của hoàng phi.

Y Y ngẩn ngơ, vốn là chính mình lôi hắn xuống nước , ngược lại hắn còn cảm tạ chính mình, nàng dở khóc dở cười, lắc lắc đầu.

“Hồng công công ngày ấy cũng vất vả , không có bị thương đi?”

“Không, nô tài mạng hèn, thân thể xương cốt cũng coi là rắn chắc, nhờ hoàng phi ngày đó ra tay ngăn cản một quyền của Mẫn Hách Vương gia nếu không nô tài có mười cái mạng cũng không chết đủ, ơn của hoàng phi , nô tài suốt đời không quên.” Miệng lưỡi lưu loát, nói vài câu, đột nhiên nhìn thấy Hoàng Thượng nheo lại ánh mắt, thầm kêu một tiếng không xong, cuống quít lấy cái hòm bảo bối cầm trong tay nâng lên đỉnh đầu, vội nói,“Đây là Hoàng Thượng phái nô tài đi tìm kiếm, nghe nói xà là động vật rất sợ lạnh,thường ngủ đông, mùa hạ ấm áp mới ra ngoài, mà cái hòm này được thiết kế đặc biệt tầng dưới cùng có đặt than củi, quanh năm ấm áp, cái động khẩu này chính là nơi cho xà ra vào.”

Thì ra