dáng, đa màu sắc…Người ta chẳng thể nào đếm hết số lượng ổ khóa trên cầu, cũng như số chìa khóa đã được vứt đi dưới con sông kia, bởi vì nơi đây được lưu truyền rằng, hễ ai yêu nhau khi đem khóa ổ khóa vào thành cầu này và vứt chìa khóa xuống sông thì sẽ bên nhau trọn đời…– Tại sao cậu lại dẫn tớ đến đây?– Cậu biết đây là đâu chứ?– Cầu tình yêu…– Vậy cậu biết truyền thuyết của nó chứ?– Tớ có nghe nói…– Ừm, tớ có đem một cái đến đây, và muốn được cùng cậu khóa nó vào chiếc thành cầu kia, cậu đồng ý chứ?– Nhưng tớ và cậu…– Chẳng phải cậu đã nói hôm nay sẽ là người yêu của tớ sao…?– Thôi được rồi, chỉ là việc cỏn con thôi mà…_Sam có vẻ miễn cưỡng, nhưng nghĩ đến việc ngày mai sẽ không thấy Đại nữa, không thấy một người bạn đã là khá thân nữa, cô cũng hơi chạnh lòng, và thấy mình cần phải hoàn thành tốt lời hứa này….Ngay lúc đó thì…Zak và Mây cũng đang đi bộ đến cây cầu, Mây đã cố gắng lắm mới kéo Zak được đến đây….Từ phía xa, Zak đã lờ mờ thấy được đó là Sam và Đại….Sau khi đã khóa xong chiếc ổ khóa, Đại cầm chiếc chìa khóa trên tay, và cả hai đang bám tay vào thành cầu, mắt nhìn ra xa xa.– Sao cậu không vứt nó đi?_Sam tò mò.– Tớ sẽ không vứt nó, cậu cho tớ giữ nó như là một kỉ niệm giữa tớ với cậu vậy nhé!– Ừm…Và khi Đại quay mặt sang phía Sam thì cũng là lúc Đại thấy được sự có mặt của Mây và Zak trên cây cầu. Ngay lập tức, cậu ta ôm chầm lấy Sam.– Cậu…cậu làm gì vậy Đại!– Chỉ một chút thôi! Tớ xin cậu, cho tớ ôm cậu lần cuối này nữa thôi, hãy để những kí ức đẹp về tớ, về Đại mãi mãi đi theo cậu được không? Vì tớ muốn, trong trí nhớ của cậu, tớ sẽ mãi là một người bạn tốt…Sam định gỡ tay Đại ra, nhưng sau câu nói vừa rồi, cô bé mủi lòng và cứ để cái ôm ấy tiếp diễn…– Cám ơn cậu, cám ơn cậu đã không đẩy tớ ra… Và từ từ hai người chìm dần vào giấc ngủ, không có biên giới, không có xung đột, chỉ có sự gắn bó và thân thiết của hai người bạn….rất thân! Liệu tình cảm đó có dừng lại ở mức ấy?!31/ NƯỚC MẮT…Zak…và Mây đã chứng kiến tất cả…cảnh tượng ấy…cái ôm ấy…Và Zak…vụt chạy…bỏ lại tiếng gọi chới với từ phía sau của Mây:– Kìa! Zak! Zak! Cậu bỏ chạy đi đâu thế?Tiếp sau tiếng gọi của Mây là cái quay đầu đột ngột của Sam. Và dường như đã hiểu ra mọi chuyện, Sam đẩy Đại ra và đuổi theo Zak…Cuối cùng thì cái ôm cũng không được trọn vẹn…Zak chạy rất nhanh, tâm trí rối bời…cậu ta cũng không biết là mình đang nghĩ gì…chỉ biết là thấy rất đau, rất đau, đau ở một chỗ nào đó trong cơ thể mình…Cơn đau đó không dữ dội như lúc Zak gồng mình với những dòng điện, nhưng nó âm ỉ khiến Zak khó chịu vô cùng…Chưa bao giờ Zak thấy cơ thể mình rã rời như thế. Nó bây giờ giống như một cái máy đã quá hạn sử dụng…– Zak! Đứng lại không hả? Cậu làm gì mà chạy nhanh thế???Tiếng gọi của Sam làm Zak càng căng thẳng hơn. Zak sợ thấy Sam lúc này! Và rồi lại tiếp tục chạy!Chạy một đoạn dài…Và Zak thấy biển hiện ra trước mắt mình, một bãi cát dài cùng những con sóng đêm vỗ vào bờ nghe đến nao lòng….Không thể chạy được nữa…Zak ngồi gục xuống….Sam thở dốc khi phải đuổi theo Zak một khoảng quá xa…Dồn sức, Sam thều thào hỏi Zak:– Cậu bị làm sao thế hả Zak? Có biết là tôi lo cho cậu lắm không hả?– Cậu thôi đi! Cậu là đồ giả dối! Con người toàn là một đồ giả dối!– Cậu nói cái gì????– Chẳng phải cậu đã lừa tớ, để tớ lại với Mây để cậu được tự do tự tại với người yêu của cậu sao?– …..– Cậu làm tớ đau lắm….Và rồi…thứ cảm xúc mới đã thành hình trong Zak…nỗi buồn…và có cả…nước mắt!Zak đã khóc sau khi phát ra câu nói ấy…Từng giọt nhỏ thôi, nhưng cứ trào ra ở khóe mắt nhiễm gió biển. Zak thấy mắt mình cay điếng…..Và Sam cũng vậy, vì mắt Sam cũng đã ngấn lệ tự lúc nào…Sóng biển, căng từng đợt và dội ầm gào thét…gió cũng đầy thêm trên nền trời lạnh vắng…– Zak à, tớ xin lỗi cậu…nhưng tớ với Đại không phải như cậu nghĩ đâu…chúng tớ chỉ là…– Cậu im đi! Lại định lừa dối tớ thêm nữa sao? Tất cả những gì tớ chứng kiến còn chưa đủ hay sao?– Đó chỉ là một hiểu lầm mà thôi! Thật ra…ngày mai Đại phải đi rồi…nên tớ…tớ mới đi chơi cùng cậu ấy….Và cậu ấy ôm tớ, bảo tớ đừng buông ra…Là bạn bè, lúc cậu ấy cần tớ như thế, chẳng lẽ tớ lại bỏ mặc sao? Cậu có hiểu không?– Tớ xin lỗi, nhưng tớ không phải là con người như các cậu, tớ không hiểu những chuyện phức tạp đó, tớ chỉ biết là cậu đã lừa dối tớ, và tớ rất buồn…– Zak à! Cậu đã biết buồn, cậu đã biết khóc rồi!!! Tớ vui quá!!!– Cái gì? Tớ khóc, tớ buồn mà cậu vui sao?– Không…ý tớ là, cậu đã có thêm cảm xúc mới của con người rồi…Và Zak ngẫm lại, thấy đúng là như thế thật, bằng chứng là giọt nước mắt vẫn còn nằm lại trên khóe mi…Sam tiến tới, đặt tay lên mắt Zak– Cậu định làm gì?– Yên nào, để tớ lau nước mắt cho cậu, xem thử nước mắt của người ngoài hành tinh có khác gì với nước mắt của con người không.Và khi tay Sam đặt lên khóe mắt Zak, cậu nhìn cô một cách âu yếm. Sam đáp lại bằng một cái nhìn cũng trìu mến, thiết tha…Bỗng, trước biển mênh mang, lạnh ngắt, cả Zak và Sam thấy lòng mình ấm áp lạ thường… Phải chăng là ngọn lửa của yêu thương đã được nhen nhóm? Phải chăng hơi ấm tình người đã được thắp lên, sưởi ấm hai tâm hồn lạnh
