vắng trước biển…Và rồi, chính cái giây phút Zak và Sam cảm nhận được hơi ấm đang ngập đầy trong lòng ấy đã mở ra không biết bao nhiêu câu chuyện sau này…vui có, buồn có, hạnh phúc cũng có và cũng không thiếu những đau thương…..32/ SỰ HOẢNG LOẠN CỦA SUSam dìu Zak về nhà, có lẽ vì cái lạnh của biển và cả cái đau trong lòng nên Zak hơi mệt. Thật ra thì Sam có thể chạm vào người Zak được vì sự tiếp xúc ở phía ngoài da không tạo ra những dòng điện truyền vào Sam, nhưng Zak lại không thể dùng bàn tay của mình để chạm vào Sam, vì điều đó sẽ gây đau đớn cho cô bé. ( Lực điện mạnh nhất của Zak nằm ở cổ tay và bàn tay!)Đặt Zak nằm xuống giường, Sam cũng ngồi cạnh bên ngơi nghỉ. Cô bé cũng cảm thấy mệt mỏi, tranh thủ ngắm nhìn gương mặt của Zak lúc này, nhớ lại nụ cười hiền, nhớ lại cả giọt nước mắt lăn dài trên má Zak lúc nãy, Sam lại thấy vui trong lòng. Zak nằm trước mặt Sam bây giờ đã thật sự là người rồi! Đã biết vui thì cười, biết buồn thì khóc, biết giận hờn, biết trách móc…Cô khẽ đưa tay chạm vào khuôn mặt đẹp tựa thiên thần của Zak, cảm thấy nó ấm và đáng yêu vô cùng, rồi nhẹ đặt một nụ hôn lên trán Zak…– Chúc cậu ngủ ngon! :*Sam thấy tim mình nao nao…Vừa định bước về phòng, Sam nghe thấy tiếng khóc thút thít từ phòng Su phát ra. Gõ cửa bước vào, Sam thấy Su ôm mặt khóc nức nở, nước mắt làm ướt đầm cả một khoảng gối…– Su! Em bị làm sao thế? Em đau ở đâu à? Để chị gọi bác sĩ nhé!– Tôi không cần!!! Chị đi ra ngay cho tôi, biến ra ngay lập tức!!!!Và sự thật thì Sam chưa bao giờ thấy em gái nổi nóng với mình như thế trước đây!– Su à? Em giận chị chuyện gì sao? Có gì thì em phải nói chị mới biết được chứ?– Tôi nói chị đi ra, tôi không muốn nhìn thấy mặt chị nữa!!!Và rồi Sam cũng lẳng lặng kéo cửa đi ra, trong lòng đầy những nghi vấn, tại sao một đứa lạc quan và vui vẻ như Su lại có lúc khó hiểu như thế này?!….Su đã như thế suốt một tuần nay, không đi học, không chịu tiếp xúc với bất kì ai và đôi khi lại hét toáng lên như thể nhìn thấy một cái gì đấy khủng khiếp lắm. Sam đã rất lo và báo cho bố. Nhưng bố đi công tác vẫn chưa về và một mình cô phải xoay xở.Nhưng đến cả bác sĩ cũng bị Su tống ra ngoài, chậc, hết cách thật rồi!– Tớ buồn quá!_Sam than thở.– Không sao đâu, cậu đừng quá lo lắng, tớ nghĩ Su sẽ trở lại bình thường ngay thôi.– Không đâu, con bé đã hơn một tuần nay như thế rồi, cậu có cách nào giúp tớ không Zak? Hay là…– Là gì?– Cậu vào an ủi con bé giúp tớ! Biết đâu thấy cậu nó lại muốn nói chuyện cũng nên, chẳng phải lúc cậu mới đến, nó đã rất vui đấy sao?– Nhưng tớ…tớ chỉ quen nói chuyện với một mình cậu thôi, nói chuyện với Su tớ không quen, lại không biết cách an ủi…– Không sao, cậu cứ thật bình tĩnh, lắng nghe những gì nó nói và cho nó mượn bờ vai lúc nó cần. Zak à! Cậu giúp tớ nhé!– …Ừm, để tớ thử xem sao…….Su đã không đuổi Zak ra, và Zak đã ở lại trong đó, khá lâu. Sam cũng không nghe tiếng Su la hét nữa, cô thầm cảm ơn Zak, “đúng là cậu ta giỏi thật!”.33/ LỜI ĐE DỌASu đã đỡ hơn, nhưng vẫn chưa chịu đến lớp, cho nên hôm nay, chỉ có Zak và Sam đi học. Từ ngày Đại biến mất, đôi lúc Sam thấy hơi buồn, cô nghĩ mình nợ Đại một cái ôm trọn vẹn và cô cũng tiếc cho một tình bạn đẹp…Đại đến đột ngột và đi cũng đột ngột, chẳng ai hay biết bất cứ thông tin gì về cậu ta cả…Gần vào cửa lớp, tên Uy cùng bọn đàn em đã đứng chực sẵn. Kể từ hôm Uy bị Zak làm cho hồn vía bay tá hỏa thì đến nay, hắn có phần nào e dè với Zak hơn, nhưng ngôn ngữ mà hắn phát ra vẫn sặc mùi giang hồ. Bằng chứng là hôm nay, dù thấy có Zak đi bên cạnh Sam thì hắn vẫn vênh váo và buông những lời lẽ không mấy “tốt đẹp”:– Chào Sam của anh, cưng dạo này trông ốm thế?Sam ngó lơ, lúc này cũng chẳng rỗi hơi rỗi sức đâu mà đấu khẩu với hắn nữa, thà nhắm mắt làm ngơ cho xong chuyện, nhưng Uy vẫn cứng đầu cứng cổ:– À, chắc tại lo lắng cho cô em gái của cưng nhiều quá chứ gì?Nói tới đây thì Sam có muốn cũng không thể làm ngơ được nữa rồi, tại sao hắn lại biết? rốt cuộc thì hắn có nhúng tay vào trong vụ này không? Câu nói của hắn quả thật ẩn chứa những hành động hết sức mờ ám.– Anh nói thế là có ý gì? Sao anh lại biết chuyện đó?– Haha, thường thôi cô em à, anh đây không muốn biết thì thôi, chứ đã muốn thì đến size áo lót của cưng anh cũng tìm cho ra, haha.– Đồ trơ trẽn!– Haha, cô em càng chửi, anh lại càng thích, cứ cứng đầu thêm như thế một tí nữa đi, rồi cũng sắp đến lúc cưng phải ngoan ngoãn làm con mèo mun của anh thôi, Sam à! Thằng Đại biến rồi, bây giờ cưng là của anh, bye cưng!– Thằng kia…mày nói gì đấy hả?_Zak đã bắt đầu nổi nóng.– Há, thằng chó như mày mà cũng dám chõ mũi vào chuyện của tao với Sam à? Tao nói cho mày biết nhá, tao không sợ mày như lần trước nữa đâu đấy, nhìn đàn em của tao đi rồi câm mồm mà biết điều cư xử với tao, nhá!!!– Mày…Khi Zak định vung tay lên và cho tên Uy nếm chút mùi điện giật thì Sam đã kịp cản tay cậu ta lại…– Đừng! Zak! Đừng phí sức với hạng người này, ta vào lớp thôi!Tên Uy hầm hầm:– Được lắm, ở đó mà kiêu căng đi, nay mai thì sẽ biết Vũ Phong Uy này lợi hại tới mức nào! Tụi bây, đi!……..– Sao cậu không để tớ ch