Alien, em yêu anh

Alien, em yêu anh

Tác giả: Canary

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323380

Bình chọn: 7.00/10/338 lượt.

ớ đâu có rảnh, cậu ngủ ở đâu mặc xác cậu, ngủ trên cây, dưới gầm cầu, trong tủ hay trong nhà vệ sinh cũng chả liên can đến tớ, tớ chả quan tâm!– Tớ ngủ ở đâu cũng mặc kệ, đúng không?– Tất nhiên rồi!Tối đó, tại phòng Sam,– Cậu ôm gối sang đây làm gì? Nhầm phòng rồi, phòng Su đối diện kia kìa.– Tối nay, tớ ngủ ở phòng cậu!– Cậu hâm á?! Tớ đâu có yêu cầu?– Chẳng phải cậu bảo tớ ngủ ở đâu cũng mặc sao, thế thì tớ ngủ ở đây, trong phòng này, mặc xác tớ!!! =))– Cậu…cậu…cậu càng ngày càng được lắm đó Zak. Được thôi, nếu thích thì cậu cứ tự nhiên, nằm dưới sàn thì cũng chả ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới!– Ai bảo với cậu tớ nằm dưới sàn?– Hơ? Không lẽ trên giường? Đừng đùa với tớ, không ổn đâu đấy! Tớ mà nổi khùng lên là cậu hết đường sống đấy nhá!– Tớ không đùa, tớ sẽ nằm trên giường, mặc xác tớ, cậu nằm ở đâu thì…mặc xác cậu. Chúng ta cứ…mặc xác nhau đi, thế nhé!Sam cứng lưỡi, vò đầu bức tai trông mà tội nghiệp. “Không ngờ có ngày, học trò dám cãi lạ sư phụ, biết thế, đừng dạy cho hắn ta biết quá nhiều thứ, giờ thì hắn “khôn” hơn mình rồi, huhu, đúng là không có cái dại nào bằng cái dại nào =.=!”Đêm, tình hình lúc này:Chiếc giường được chia làm hai phần:Phần bên trái của Zak,phần bên phải của Sam,ở giữa là biên giới bằng…gấu bông.Sam mặc bộ đồ ngủ màu hồng hình Pucca.“Hôm qua thức trắng đêm mai phục rồi nên đêm hôm nay phải ngủ bù thôi, quyết tâm xóa bỏ quầng thâm trên mắt”, nghĩ vậy, Sam vừa nằm xuống giường là lăn ra ngủ say như chết. Zak thì ngược lại, nằm dưới sàn bên phòng Su dù lạnh nhưng vẫn ngon giấc thì bên này, chăn ấm nệm êm nhưng vẫn không tài nào chợp mắt được. Mắt cậu cứ mở thao láo nhìn trên trần nhà, và được một lúc thì quay sang nhìn Sam.Lúc Sam ngủ trông đáng yêu đến lạ. Đôi mi rậm dài chốc chốc rẽ rung lên, và khuôn miệng chúm chím lại càng thêm dễ thương. Cô ngủ, hiền như một nàng công chúa. Zak say mê ngắm đến quên cả việc ngủ…Và rồi cái thói ngủ “thẳng dò thẳng cẳng” của Sam đã “phát huy công hiệu” vào lúc này, khi cô nàng đã chìm sâu vào giấc ngủ thì có thánh Ala cũng không lôi nàng dậy được. Nàng giãy giụa một hồi, đạp chăn văng tung tóe và cái “biên giới gấu bông” trong nháy mắt đã bị nàng “san bằng”. Và tình hình lúc này rất chi là…tình hình! Sam quay người sang ôm vào bụng Zak, chân thì gác lên người Zak, mặt áp sát vào hông Zak. Dù tư thế rất chi là kì lạ, nhưng chắc là rất thoải mái cho nên nàng ta vẫn ngủ say…như chết. Hà hà, chính mình vạch ra ranh giới rồi cũng chính mình xóa bỏ nó, Sam mà tỉnh dậy chắc là xấu hổ đến chín mặt mấtVà rất may là chỉ khoảng mười lăm phút sau, không hiểu là đã gặp ác mộng hay có linh tính mách bảo mà Sam chợt mở mắt, tỉnh như sáo. Và lúc này “hiện trường” đã được phơi bày…….– Á!!!!!!!Sam gào lên và nhảy ngay xuống giường:– Cậu…cậu…tớ…tớ…Tớ có làm gì quá đáng không thế?– Haiza, giờ tớ mới biết cậu có nhiều tật xấu khi ngủ thế đấy!– Hả??? Cậu biết những gì? Khai ra mau!!! Không là tớ xử đẹp cậu luôn đó!!!– À thì đại loại là…ngáy to, nghiến răng, chắp lưỡi, nói mớ, tự nhiên quá xá và còn nhiều cái khác tớ chưa tiện khám phá!Khỏi phải nói điệu bộ của Sam lúc này như thế nào, “xí hổ quá đi mất, mất hình tượng quá đi mất, trời ơi, chắc mình lấy gối mà đập đầu tự tử cho rồi, biết thể nào cũng thành ra thế này mà, hix”– Cậu…cậu thấy tớ thế mà không đẩy tớ ra, còn để yên như thế làm gì rồi giờ nói móc tớ, hả??? Cậu muốn hạ thấp danh dự của tớ phải hông? Cậu…cậu đi về phòng đi!!!Sam giận rồi, dễ giận thật đấy!– Cậu đang giận tớ đấy à?– Xí!!! Ai thèm!!!– Tớ nói đùa thôi…Khi cậu ngủ trông…rất đẹp!– Xí!!! Lại khen đểu tớ chứ gì? Đây không dễ bị mắc lừa đâu nhá!!!– Không! Tớ nói thật! Tớ mãi ngắm cậu mà quên cả ngủ đây nè!Ngại rồi :”>Sam tỏ vẻ e thẹn (cái này mới giống tiểu thư chứ Alien, em yêu anh Phần 9 ) và nhỏ giọng dần:– Cậu nói thật chứ?– Thật mà…cậu cho tớ cái cảm giác đó nhé!– Cảm giác gì cơ?– Cảm giác được cậu ôm và gác chân lên người tớ ấy!Trời đất! Có ai như Zak không? Bị đè nguyên cái chân nặng bỏ xừ mà thích, gặp mình là mình hất bay ra từ lâu rồ.– Tớ…tớ…– Cậu sao thế?– Tớ ngại– Có gì mà ngại? Cậu với tớ mà ngại à? Mà chẳng nhẽ cậu không định ngủ mà thức tới sáng luôn sao? Tớ cũng chưa ngủ được miếng nào đâu đấy! Giờ thì lại đây nào!Zak kéo tay Sam lại giường, cậu quên mất là mình vừa làm cô bé đau bởi luồng điện ở cổ tay.– Tớ xin lỗi! Tớ lại quên mất rồi!– Không sao đâu! Tớ chịu được mà! Tớ sẽ tập quen với dòng điện đó để cậu có thể nắm tay tớ! Tớ muốn tất cả mọi thứ của cậu đều thật bình thường…!– Cám ơn cậu, Sam à! Cậu thật tốt với tớ…– Thôi, đi ngủ nhé, tớ buồn ngủ rồi, cậu ráng mà chịu đựng sức nặng của chân tớ đấy, sáng dậy mà không nhúc nhích được là không được đổ thừa cho tớ đâu, chính cậu bảo tớ làm thế đấy!– Tớ biết mà, đi ngủ thôi……Và từ từ hai người chìm dần vào giấc ngủ, không có biên giới, không có xung đột, chỉ có sự gắn bó và thân thiết của hai người bạn….rất thân! Liệu tình cảm đó có dừng lại ở mức ấy?! Cánh cửa phòng sập lại, căn phòng tối om, Sam cũng không bật điện, và ngồi khóc thầm. “Xin lỗi!”_lời mà Sam nói lúc này chỉ có thể l


Polaroid