c quỷ hay bất kì giống loài nào, cô cũng không vướng ngại, vì tình yêu và sự hy sinh mà Zak dành cho cô đã đủ lớn lao và cao thượng quá rồi! Cô muốn nói với Zak rất nhiều, nhiều lắm, nhưng cổ họng cứ nghẹn lại, lưng chừng một cảm xúc khó tả, và Sam lặng im nghe tiếng ghita cất lên…trước lòng biển bao la….Vẫn là bản tình ca ngọt ngào anh hátMà sao em nghe tim tê đến điên cuồng…Một lời tỏ tình lãng mạn…Bản tình ca đầu tiên và cũng chính là bản tình ca cuối cùng…cho một cuộc tình đẹp nhưng đau……Tiếng Zak hòa vào tiếng sóng biển, dập dìu những ca từ và giai điệu đẹp:Vì nếu em cần một bờ vai êm…Nếu em cần những phút bình yên…Anh sẽ đến ngồi kề bên em…Khi em khóc giọt nước mắt chứa chan…Dẫu phong ba anh sẽ đến với em…Cho dù không làm em cười…Anh sẽ đến để được khóc cùng em…Vì khi em cười nụ cười long lanh…Con tim anh hạnh phúc rạng ngời…Anh sẽ đến như bao lần………….Để mình cùng tựa…………………………………………………………………….60/ KẾT THÚC CỦA MỘT TÌNH YÊU…Những từ cuối cùng đã không được cất lên, bản tình ca không trọn vẹn, và tình yêu cũng bị khuyết đi một phần, ngay từ giây phút ấy……………….– ANH ZAK!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Chiếc ghita rơi xuống trên nền cát biển, chủ nhân của nó đã buông tay….Những ánh nến lung linh mờ ảo, phút chốc bị gió biển thổi vù tắt lịm đi…..……..Không còn ánh sáng, không còn tiếng đàn….…………………………………………….và không còn anh nữa………..Sam òa khóc, khóc to đến nỗi hai tai như ù đi và mắt thì chập choạng mờ ảo.Cô đau!!!Sóng vẫn xô bờ với những âm thanh của nước, nhưng giờ đây, Sam chỉ nghe thấy toàn tiếng gào thét và xót đau, phải chăng sóng biển cũng muốn đánh tan và xô đi những nỗi đau không thể nào khỏa lấp…….– Anh đã hát gì cho em nghe? Anh đã hứa những gì? Rằng khi em cần một bờ vai, khi em khóc, anh sẽ đến với em đó sao??? Bây giờ em đang khóc, sao anh lại nằm ở đó hả Zak??? Anh phải cho em mượn bờ vai của anh, tấm lưng của anh để em tựa vào mà khóc chứ!!! Anh đi rồi, em biết sống với ai nữa đây!!! Em không còn người thân nào trên đời này nữa!!!! Sao anh lại bỏ rơi em vào lúc này hả Zak!!!!!!! Anh tỉnh lại đi mà, Zak ơi!!!!!!!Ghì chặt cơ thể lạnh lẽo trên tay, nước mắt Sam rơi trên khuôn mặt hốc hác của Zak…………………………………………………………………“Chắc là anh đau lắm! Anh chịu đựng nhiều lắm phải không anh? Anh đã được sinh ra với sự tính toán và tội lỗi, anh chưa được yêu thương, vậy mà khi được yêu thương thì anh lại không còn sống để nhận yêu thương ấy nữa…Vậy thì em sẽ mãi ở bên anh để mang yêu thương ấy đi theo anh, anh nhé…Mất anh rồi, em không còn gì quý giá nữa…Sống với niềm đau thì chi bằng ra đi với niềm hạnh phúc, hạnh phúc được ở bên anh, ở bên anh mãi mãi.Nếu có một thế giới khác chào đón chúng ta thì tuyệt biết mấy anh nhỉ….…………………………………..EM YÊU ANH, alien của em…….”.Sam nhắm mắt lại…..Những kỉ niệm ùa về hối hả, tinh khôi….…………………………Cảm giác yêu vẫn vẹn nguyên như lúc bắt đầu….—————————Viết đến đây, tôi lại chợt nhớ đến ca từ của một bài hát, xin được trích nó vào đây…. Có lẽ âm nhạc thích hợp để diễn tả nỗi đau…và làm dịu nỗi đau….Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo,Lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất.Vì tình yêu mong manh,tay em quá yếu mềm..Người yêu ơi,anh có biết?Em yêu anh hơn thế, nhiều hơn lời em vẫn nói.Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yênĐêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng em cứ ngẩn ngơCó khi nào ta xa rời…Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối,Đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời,Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.Quá xa xôi không, anh ơiNơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.Biết không anh ,em yêu anh…….......……….Sáng sớm hôm sau, trên thềm cát óng ánh, phía trước là khoảng trời rộng bao la với mặt biển êm đềm…..người ta phát hiện có hai người, nằm gần nhau có lẽ từ rất lâu….Cô gái ôm chặt cậu con trai, đầu nép trên lồng ngực và đôi môi mỉm cười đầy mãn nguyện…Bên cạnh đó, một chiếc ghita nhiễm gió biển, mình khô khốc, những mẩu nến cháy dang dở, nằm la liệt……..Tất cả đều đã chết…………………………………………….………….Có thể các bạn trách tác giả độc ác, vì khởi đầu một câu chuyện vui lại kết thúc bằng cái chết buồn thảm………Tôi đã khóc khi viết ra cái kết này!Nhưng tôi nghĩ nó là một sự giải thoát thỏa đáng!Một tình yêu tha thiết và đậm sâu, một tình yêu đáng nhớ và đáng trân trọng….Ấy vậy mà một người phải ra đi, giống như sợi dây chun bị kéo căng hai đầu, nay thả mất một đầu, chắc chắn đầu còn lại sẽ rất đau…Zak không thể sống ở thế giới loài người, vì cậu ấy vốn dĩ không thuộc về nơi đây…Và cậu ấy phải ra đi…….Vậy liệu khi Zak đi rồi, Sam có thể bình yên mà sống tiếp, và quãng đời sau này có còn ý nghĩa gì nữa khi mà tất cả những gì thân thuộc đã từ bỏ cô mà ra đi? Hay các bạn nghĩ Sam ngu ngốc? Và tình yêu không đáng để làm như vậy? Cũng có thể…….Tôi chợt nhớ đến một câu nói: “Kết thúc có hậu chỉ xảy ra trong chuyện cổ tích, vì trong thực tế, con người luôn tàn nhẫn và cuộc sống luôn đầy rẫy những đớn đau………..”Tạo ra nhân vật, phát triển nhân vật và chính tay mình giết chết nhân vật, tôi cũng buồn lắm chứ….Nhưng cái chết của Sam và Zak minh chứ