Ring ring
Alien, em yêu anh

Alien, em yêu anh

Tác giả: Canary

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322672

Bình chọn: 9.00/10/267 lượt.

kiếm tiền từ chính đôi tay này!Sam xòe đôi tay bé nhỏ trước mặt Zak, mắt sáng tràn những tia hy vọng.Và thế là……Một chiếc xe hủ tiếu con con ngày ngày lại đẩy đi quanh khu ổ chuột để bán cho những người lao động nghèo, những người hối hả và tất bật với công việc, với cả miếng ăn….Những đồng tiền lẻ dúm dó từ tay khách trao làm cho Sam và Zak vui mừng khôn xiết. Vuốt phẳng phiu từng tờ, Sam cẩn trọng cất nó vào chiếc hộp nhỏ. Ngày qua ngày, những xấp tiền lẻ cứ đầy dần và niềm vui cứ thế nhân lên…– Cho một hủ tiếu mì, một hủ tiếu xá xíu đi cô chủ!– Dạ!– Hai hủ tiếu nui, nhanh lên nhá!– Dạ!Từ chiếc xe bán dạo, bây giờ đã có thêm vài ba chiếc bàn với mấy cái ghế, phục vụ khách đông hơn…Sam nghĩ chỉ cần được như thế này là đã vui lắm rồi…….Nhưng!Dạo gần đây, Zak trông mệt mỏi và gầy guộc hẳn đi. Những lần nạp năng lượng cũng ít dần, và Sam không còn thấy những mạch điện hằn dưới lớp da Zak nữa.Zak đau. Quán tạm nghỉ. Lại buồn.Sam lại phải chứng kiến những cơn đau vật vã kéo dài của Zak trên chiếc giường tre cót két. Lòng Sam đau như cắt…Thấy người mình yêu đau, nhưng lại không biết phải làm gì để xoa dịu nỗi đau đó…Sam bất lực, cô muốn chia bớt một nửa cơn đau cho Zak, nhưng làm sao được! Và những lúc như thế, Sam chỉ biết khóc, ước gì nước mắt có thể gột sạch những niềm đau…Zak gắng gượng vì Sam, vì muốn nghe tiếng Sam lanh lảnh từ trong xe hủ tiếu, vì muốn thấy nụ cười mãn nguyện của Sam khi cất những đồng tiền nhúm nhó do chính tay mình tạo ra, vì muốn thấy một cô bé hồn nhiên, yêu đời…..Nhưng gắng gượng mãi rồi cũng phải đến lúc ngã gục, vì sự chịu đựng nào cũng có giới hạn của nó….Zak biết mình đã bị Vương Bội phá hủy toàn bộ hệ thống mạch điện dưới da, chỉ còn sót lại vài vi mạch chủ, Zak biết mình sẽ không còn sống nỗi trên cõi đời này với Sam thêm lâu được nữa. Thời gian qua đã là quá dài, quá sức với Zak. Và dần dần thì, những chiếc vi mạch cuối cùng cũng phải mất đi….Và…........…….cái chết cũng phải đến………..– Sam à!Zak gọi Sam bằng một giọng điệu âu yếm, có lẽ sẽ chẳng được gọi tên cô ấy lâu được nữa…– Sao thế anh Zak?– Anh có một món quà muốn tặng em!– Nhưng anh đang đau cơ mà! Anh phải lo giữ sức khỏe, sự khỏe mạnh của anh chính là món quà lớn nhất với em rồi, Zak à!– Không, anh đã chuẩn bị món quà này lâu lắm rồi! Em phải nhận nó thì anh mới vui, mới khỏe được chứ!– Là gì hả anh?59/ MÓN QUÀ CUỐI CÙNGSam và Zak đón chuyến xe buýt cuối cùng ra biển. Đã hơn 9h tối và biển đã vắng hẳn đi. Lúc nào cũng thế, đứng trước biển, người ta có cảm giác như lòng mình nhẹ nhõm và dễ chịu hơn…– Sao lại ra đây hả anh?– Suỵt! Em im lặng nào! Nhắm mắt lại và đi theo anh nhé!Sam tò mò và làm theo lời Zak…Khi mở mắt ra, cô bé đã thấy những ánh nến lung linh bao quanh mình, kết thành một vòng tròn khá nhỏ, chỉ đủ để bao bọc Sam….Zak xuất hiện trước mặt Sam, khuôn mặt gầy rạc nhưng nụ cười vẫn nở trên môi và cậu nắm chặt cây ghita trên tay. Sam reo lên:– Anh Zak!– Sam à! Đây là cây ghita anh đã dành dụm tiền bán hủ tiếu để mua nó. Tuy nó không phải là loại tốt nhất, âm thanh không được hay nhất, nhưng nó chính là công sức mà anh, và em đổ ra. Và anh rất vui vì điều đó! Em biết không? Trước đây, khi anh lớn lên ở Đampon, người ta hắt hủi và nguyền rủa anh, đến cả bố anh, ông ấy dành tình thương cho anh nhưng ông ấy không bảo vệ được anh, và kể từ lúc anh xuống trái đất đến giờ, chưa một lần ông ấy tìm anh…Có lẽ từ lúc giao anh cho Vương Bội, cũng là lúc ông ấy đã từ bỏ anh, từ bỏ một sai lầm quá lớn trong quá khứ, từ bỏ một gánh nặng khiến ông phải sống trong chê trách suốt bao nhiêu năm qua…Anh cứ nghĩ mình là một gánh nặng, là một giống loài khác biệt đáng bị ghê tởm và ghẻ lạnh. Nhưng em biết không Sam? Kể từ khi gặp em và có được tình yêu của em, anh mới nhận ra rằng, ít ra mình vẫn còn được yêu thương, ít ra mình vẫn còn là quan trọng đối với một người. Tình yêu của em, sự quan tâm của em, sự chung thủy của em, là món quà tuyệt vời nhất anh nhận được khi đến với thế giới này! Nếu có lần thứ hai, lần thứ ba, hay lần thứ triệu triệu đi chăng nữa, anh vẫn sẽ chọn được xuống đây và gặp em! Cám ơn em đã cho anh biết tình yêu kỳ diệu như thế nào! Không cần phải đọc hàng trăm cuốn sách về tình yêu nữa, chỉ cần có một mình em thôi là anh đã thấy đủ lắm rồi! Anh chẳng biết mình sinh ra vào khi nào, cứ coi như hôm nay là sinh nhật anh vậy nhé! Anh chẳng biết tặng em điều gì ngoài tiếng đàn và giọng hát của anh, em đã dạy cho anh, và cũng chỉ biết hát có mỗi một bài đấy thôi! Anh tệ quá phải không em? Nhưng anh thật sự vui khi được cất tiếng hát dành tặng người con gái mình yêu và nhìn thấy cô ấy lắc lư theo điệu nhạc của mình…Chỉ cần em mãi như thế thôi là anh mãn nguyện lắm rồi…Hứa với anh, hãy sống thật tốt và thật vui em nhé!Alien, em yêu anh – chương 17Sam nghẹn lại, cô khóc vì những lời Zak nói, khóc vì tình yêu Zak dành cho cô quá lớn lao, khóc vì lo sợ không biết tình yêu này rồi sẽ ra sao….Cô cũng yêu Zak lắm chứ, rất nhiều! Kể từ khi yêu Zak đến giờ, cô chẳng quan tâm đến thân phận của Zak là gì nữa. Dù là alien, là á